Công Qủa?? khó hay không khó?

thanhthanh92

Moderator
<P>  Nói chung vấn đề sức khỏe, là một điều quan trọng nhưng mấy ai đảm bảo được sức khỏe của mình? Cái này khó đấy, muội cũng vậy mà, thanh là một người cực kì " khó nuôi" vì rất " khó ăn".Huynh Hao Quang có bảo :"Tất nhiên kèm theo bạn phải ăn uống đầy đủ! Không cần ăn nhiều – không cần ăn kiêng mà ..phải “<B>ăn tạp</B>” nghĩa là ăn đủ thứ cho đủ chất!! chắc các bạn cười !Kệ! cười cho nó vui ! mà Q nói thiệt trong mục này tất cả những gì Q chia sẻ cùng các bạn là Q đả thử hết rùi! Kết quả tốt " không biết khi nào thanh mới học được cách "ăn tạp" này đây. Với món mì huynh kể trên thì chắc thanh khó mà ăn theo được vì đơn giản thanh không ăn củ cải, cà rốt và su hào ăn được nhưng hầu như không ăn. thanh không không ăn bầu, mướp, rau sống, mướp đắng, rau dền, bồ ngót, rau má, mã đề,cải thảo, mồng tơi.........................nói chung là nhiêù quá mà kể ra không tất . Nhiều khi nghĩ mình cũng cần phải ăn để sống vì nhiều lí do nhưng mà sao khó quá.</P>
<P>  Có lẽ muội cũng lạc ra ngoài chủ đề hơi nhiều rồi. Giờ xin được phép quay lại chủ đề : Không phải  bắt buộc có tiền thì ta mới làm công quả đuọc điều này hiển nhiên ai cũng biết) :ta có tham gia vào các buổi các hoạt động từ thiện đến thăm và giúp người già neo đơn dọn dẹp nhà, dạy cho trẻ, thậm chí tham gia nhặt giấy vụn mọi người vứt ngoài đường vừa có tiền xung công quỹ từ thiện, vừa bảo vệ môi trường (túc là bảo vệ ta và mọi người rồi -----> cũng công quả nhỉ )............... nhưng thanh cũng khá đồng ý rằng nếu có tiền thì cũng nhiều khi giúp ích ta rất nhiều khi cần công quả, đơn giản là ta luôn có thể gặp những tình huống bất ngờ trong cuộc sống chẳng hạn câu chuyện huynh HQ vừa kể.</P>
<P> Nói về cách kiếm tiền thì thanh chưa biết nhiều : chỉ vì đơn giản thanh chưa làm ra tiền nhưng theoquan sát mọi người xung quanh, không nói đâu xa trong chính  trong gia đình muội đây thì đúng là cũng có nhiều vấn đề để nói : thanh có anh cũng ở SG lương tháng khoảng 2 triệu vừa lo ăn ở, học hành cũng vất vã lắm còn nói về chuyện công quả có lẽ cũng chưa được chăm như huynh HQ , như các ACE, cũng có anh ra trường mà chưa chịu đi làm, cũng có ý định  chơi cổ phiếu nhưng mà mẹ la không cho nói chung vì nhiều lí do..................</P>
<P>  Rồi xem những người xung quanh là nông ngày vất vả ngoài đồng , tối thúc khuya sáng dậy sơm nấu nướng chuẩn bị ra rẫy, ra ruộng  vất vã như thế để làm gì? Chẳng phải đủ tiền để nuôi sống gia đình để lo này nọ, và cũng lo công quả hay sao. Có nhiều người trách rằng hôm nay mồng 8, 23, thậm chí rằm hay mồng một mà sao có người chẳng chịu đi Lễ lấy một buổi, đi nghe mấy bác giảng Đạo để hiểu thêm tí ít nữa. Liệu trường hơp này ta có nên trách hay không đây?!!  </P>
<P> </P> 
 

hoan-khong

New member
<P> </P>
<P>          Xin lỗi Hao Quang, thuộc lòng như Hao Quang cũng là giỏi lắm rồi.</P>
<P> </P>
<P>           Nho-nhã con tua tập tánh tình,   ( TNHT in Năm Nhâm Tý 1972   trang 97 )</P>
<P>           Làm lành sau cũng lành vay trả,  ( TNHT in Năm Nhâm Tý 1972  trang 216 )</P>
<P>                                                    </P>
<P>                                                    Kính</P>
 

Hao Quang

New member
  Q cảm ơn huynh Hoàn Không đã chỉnh giúp mấy câu và tra địa chỉ! Q sơ xuất quá, thánh giáo của Thầy mà ghi sai, Q xấu hổ !chắc lần sau Q cầm cuốn sách chép lại cho chắc! và huynh Hoàn Không cũng đừng nói câu "sorry"  thế! Q phải xin lỗi Huynh và HTĐM mới đúng! tuy Q <span style="font-weight: bold;">sống đời</span> nhiều hơn <span style="font-weight: bold;">sống đạo</span> nhưng lúc tỉnh tỉnh cũng biết trước biết sau mà! chúc huynh nhiều sức khỏe!<br><br>nhân đây cũng nhắn cho "muội Thanh khó...ăn nhà mình" một chút! chu choa sao cái gì muội cũng không ăn được thế! Q đoán chắc muội không trên 36kg! ha ha Q có cách trị chứng khó ăn của muội rùi! kinh nghiệm vui đây: hồi đó Q cũng không ăn được một món đó là..khổ qua! chắc muội biết món đó chứ nó đắng đắng ấy (mấy chị nội trợ cắt đôi trái ra rùi nhét nấm hay gì đó vào và nấu..đại loại thế)! mấy năm gần đây Q ăn được và có lúc...thèm nữa! lý do à?? Q cũng chẳng biết ! chỉ biết rằng mỗi khi đi ăn tiệc - tất niên - hay đến thánh thất thì "xui xui" thế nào ngồi cùng bàn với mấy vị tiền bối! mà khi ngồi với mấy vị cũng run lắm phải giữ lễ - ý tứ cho nghiêm "nếu không mấy vị có.con hay cháu gái thấy mình không giữ lễ là không gả cho đâu" ha ha ha! nên mỗi khi muốn ăn thứ gì phải gắp cho các vị trước mình ăn sau! mà Q "kỵ" nhứt món khổ qua! ấy thế không biết  Q được "thương" hay sao mà nhiều lúc mấy vị..gắp nhầm món đó cho Q thế mà vẫn ăn.."tỉnh bơ", ăn sạch luôn,! và cứ thế "tỉnh bơ" miết rùi..ghiền ! ha ha có thể muội Thanh thử xem sao<br><br>nói thiệt chứ Q nói thì nói vậy, ngay cả Q hiện giờ cũng rất đắn đo là có nên tiếp tục dt nữa không đây! có rất nhiều người họ đầu tư "khủng" hơn nhiều mà không ai biết đâu! và cái gì cũng có mặt trái của nó hết! Q cũng đã nhắt lại nhiều lần rùi! làm cái gì cũng nghiên cứu kỹ rùi hãy làm để tránh "trả học phí cao". <br><br>muội viết: <span style="font-weight: bold;">Có nhiều người trách rằng hôm nay mồng 8, 23, thậm chí rằm hay mồng một
mà sao có người chẳng chịu đi Lễ lấy một buổi, đi nghe mấy bác giảng
Đạo để hiểu thêm tí ít nữa. Liệu trường hơp này ta có nên trách hay
không đây?!! </span>muội hỏi rất hay<br>trách chớ!...mà có nên trách thiệt không muội! ai trách? - mình không khuyên nhủ họ thì thui trách được gì? mà mình khuyên nhủ họ không được nên mình trách hay mình chưa khuyên nhủ họ lời nào thấy họ không tới lại trách? vậy mình trách bản thân mình bất tài khuyên nhủ không được hay trách họ thiếu đức tin mà không tới!  nếu mình trách mà khiến họ giác ngộ để lui tới chùa thất thì cũng nên trách vậy! nhưng mình càng trách họ càng không đi? thì có nên trách?, đừng nhìn phía ngoài mà nhận xét toàn cục một vấn đề, có thể họ không tới thánh thất vì nguyên nhân nào đó, nhưng tại gia vẫn thờ thầy kỉnh phật, vẫn ngiên cứu giáo lý, vẫn cúng tứ thời thì sao! hì hì  ôi rủi rủi - may may! <br><br>mà nói thiệt nghen: trong một thánh thất "giáo hữu" có quyền thay phổ tế để giảng đạo không? chớ Q thấy hiện nay nhiều thánh thất hình như  "giáo hữu ít giảng đạo"! và ban phổ tế cần phải nghiên cứu thánh giáo rất nhiều! (chắc Q sẽ mở chủ đề này vào dịp khác)<br><br>sau đây Q xin trích đoạn bài giáng cơ của Thầy trong quyển TNHT trang 100:<br><font size="4"><span style="font-style: italic;">"trong các con có nhiều đứa lầm tưởng hễ vào đạo thì phải phế hết nhơn sự, nên chúng nó ngày đêm mơ tưởng có một điều rất thấp thỏi là vào một chỗ u nhàn mà ẩn thân luyện đạo. Thầy nói cho các con biết nếu công quả chưa xong thì không thể nào các con luyện thành đặng đâu mà mong. vậy muốn đắc quả thì chỉ có một điều <span style="font-weight: bold;">phổ độ chúng sinh</span> mà thôi. nhưng không làm đặng thế này thì tìm cách khác mà làm âm chất thì cái công tu luyện chẳng bao nhiêu cũng thế đạt địa vị tối cao, các con hiểu thánh ý Thầy mà trao dồi chí lớn, dầu đi lối nào cũng cần có đèn Thiêng Liêng chiếu rõ mới đi đặng vững bước. Làm vua, làm thầy, làm công nghệ, làm đạo sĩ cũng cần phải có cái chí lớn mới mong thành tựu đặng. các nghề dưới thế không có nghề nào là vô dụng, mà vô dụng là tại người không chuyên vậy"<br></span>Q chúc muội và HTDM sức khỏe - vui vẻ nhé<span style="font-style: italic;"><br><br></span></font><br> 
 

thanhthanh92

Moderator
<P>  Khi đặt ra câu hỏi này, muội cũng đã suy nghĩ về những chiều hướng của vấn đề. Cách trả lời bằng câu hỏi của huynh rất hay. Đúng, nếu chưa rỏ nguyên nhân thì ta chưa nên trách những người đó (nói thật ra chắc gì tâm Đạo của họ đã thua ta, cũng như huynh nói họ không đến TT nhưng ở tư gia họ vẫn chăm chỉ lo cúng kính, lễ nghi...). Nhưng có bao giờ ta để ý tìm hiểu nguyên nhân hay thậm chí khi đã tìm hiểu rõ nguyên nhân rồi thì ta có tìm cách giúp đỡ họ chưa, và ta giúp được đến đâu ? Đến lúc này ta có nên trách, trách người hay trách chính thân ta?</P>
<P> Muội chợt nhớ lại chuyện : Hôm trước đang đi dạo thì thằng cháu mới nhìn lên những vệt đen trên trời hỏi rằng đó có phải ma không? Vừa bảo là không chưa kịp giải thích thêm thì thằng cháu nhỏ lại tiếp : Ma là được lên trời hà cô út? " Cũng chưa biết nữa, tùy người, nếu người tốt sẽ được lên trời còn nếu là kẽ xấu thì phải xuống địa ngục như trong truyện với phim con được coi đó?" -thanh tiếp lời. Cháu gái nhanh nhảu :" Họ lên trời rồi sống lại.". Thằng nhỏ lại cải :"Chớ răng bác 2 ở gần nhà chết rồi mà không sống lại". thanh tiếp: họ sẽ được đầu thai làm một kiếp khác, người khác tùy trường hợp." Cháu trai: họ chết rồi sau này được làm người khác. </P>
<P> " Ừ, đó là luật luân hồi, sau này............"Nói tới đây thanh....im lặng, đơn giản chỉ vì không biết nói gì nữa, không biết cách giải thích làm sao để cho mấy đứa cháu hiểu, mà cũng không biết rằng mình đã hiểu hết chưa, có đủ trình độ để nói về chuyện này không. Đến đây lại phải đặt ra một dấu hỏi cho bản thân, liệu thời gian qua mình đã dành thời giờ cho việc học thêm chút ít về chuyện Đạo chưa? Thật đáng tiếc, nghĩ mà thấy thẹn, cùng tuổi mình biết bao người học hiểu thâm sâu vậy mà............Nếu tranh thủ tìm hiểu thêm chút ít , thì có phải giờ đã có dịp công quả rồi không?( Mình hiểu được vấn đề rồi giúp người khác hiểu thêm về Đạo để biết cách sống vay- trả theo nhân quả mà sống cho tốt hơn,..............thì cũng coi như là công quả )</P>
<P>  Cảm ơn về những chỉ bảo của huynh HQ. Nhưng mà phải nói rất tiếc huynh HQ đoán sai, dù chưa tới 40 nhưng mà muội cũng  trên 36kg, thanh ăn vậy chớ không hiểu sao vẫn cao, lớn hơn mấy chị trong nhà đó, chắc là hên xui.Nói thiệt nhiều khi người ngoài vào cứ tưởng thanh là chị (biết rồi không khéo họ lại tưởng mình tham giành ăn hết của chị thì oan, hihi).</P>
 

thanhthanh92

Moderator
<P>  Có người nói rằng : Bao giờ tôi có đủ sống thì lúc ấy lo công quả cũng chưa muộn. ". Ở đời, là vậy đó ! Ai cũng lo như vậy đó, nhưng mà biết bao nhiêu cho vừa? Biết bao nhiêu mới là đủ, mới thỏa hết những ham muốn, những dục vọng? Có mấy ai nhận ra rằng mình đã có rất nhiều :" có sự sống mà Đấng Tạo Hóa đã ban cho mà không phải ai mong muốn cũng có thể có !" Đời sống mãi là một vòng luẩn quẩn cơm áo, gạo tiền, thực hư khó phân định, muốn thoát cũng không phải là dễ.</P>
<P>  Có một sự thật nhiên rằng cuộ sống càng văn minh thì dường như con người càng sống với những giá trị ảo , con người ta dường như quên mất nhau . Ở những vùng quê, trước đây khi nhà nào có việc nhà khác sẽ tới thăm hỏi giúp đỡ nhưng ngày nay việc này giảm dần, nếu có thì dường như cũng không còn theo đúng cái giá trịo của ngày xưa. Ngày đây, cũng không ít người bỏ tiền ra để làm "việc thiện" chỉ cốt để mua  lấy cái danh. Nếu có ai đó cho rằng có giỏi thì cứ bỏ tiền ra như người ta thử đi. Vâng, ta chỉ xét một khía cạnh thôi, nếu anh có tiền, anh làm thiện điều đó là rất tốt, nhưng nếu anh nghĩ dựa vào việc mà anh làm để đem lại danh tiếng thì điều đó hoàn toàn không nên và hành động đó có còn được coi là làm "công quả" theo đúng nghĩa thực của nó. Anh bỏ tiền ra chỉ để chứng tỏ rằng ta đây là người có lòng nhân ái, liệu điều này có còn ý nghĩa. Anh bỏ tiền ra để làm những việc ấy nhưng có bao giờ để ý xem hàng xóm mình vất vả chạy vạy từng bửa ăn như thế nào không? </P>
<P>  Chẳng bao giờ là vừa, là đủ nếu ta vẫn cứ nghĩ mình thiếu. Khó hay không khó cũng ở nơi mình. Được hay không cũng tại nơi tâm.</P>
 

Nhan Nai

New member
<P> </P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman, Times, serif">    Nhẫn Nại xem tiếp mấy lập luận của các Bạn nói về người tu hành lập "<strong>CÔNG <FONT face="Times New Roman, Times, serif">QUẢ</FONT></strong><FONT face="Times New Roman, Times, serif">"</FONT></FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif">. NN. chấp nhận lời cuối của Bạn thanhthanh92 viết ngày 14.5.09 <EM>(...chẳng bao giờ là vừa , là đủ nếu ta cứ nghĩ mình thiếu. Khó hay không khó cũng ở nơi mình. Được hay không cũng tại nơi tâm.) </EM>Nhân đây theo sự hiểu  biết và sưu tầm NN.xin đóng góp cùng các Bạn một vài cảm nghĩ về  bổn phận người tín hửu Cao Đài tại làm sao phải làm  CÔNG QUẢ  :</FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>  <FONT color=#0000ff>  Ngay từ buổi khai Đạo có nhiều người khi vừa thức tỉnh giấc mộng trần ai, tâm hồn liền hóa ra chán ngán cảnh thế tình , muốn bỏ hết chuyện nhơn sự tìm chổ yên thân tu luyện những mong thành Tiên tác Phật cho cá nhân mình . Đức Chí Tôn liền ngăn cản và dạy phải làm công quả trước tiên :</FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>     * Đức Chí Tôn có dạy :</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>      " Trong các con có nhiều đứa lầm tưởng hễ vào Đạo thì phải phế hết nhơn sự , nên chúng nó ngày đêm mơ tưởng có một điều rất thấp thỏi là vào một chổ u nhàn mà ẩn thân luyện Đạo.     Thầy nói cho các con biết : Nếu công quả chu chưa đủ , nhơn sự chưa xong thì không thể nào các con luyện thành đặng đâu mà mong .  Vậy muốn đắc quả thì chỉ có một điều phổ độ chúng sanh mà thôi. Như không làm đặng thế nầy thì tìm cách khác mà làm làm âm chất, thì cái công tu luyện chẳng bao nhiêu cũng có thể đạt địa vị tối cao.  Các con phải hiểu Thánh ý Thầy mà trau giồi chí lớn. Dầu đi lối nào cũng phải cần cái đèn thiêng liêng chiếu rõ mới đặng vững bước.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>      Làm Vua, làm thầy, làm công nghệ, làm đạo sỉ cũng cần phải có cái chí lớn mới mong thành tựu.  Các nghề dưới thế không có nghề nào là vô dụng , mà vô dụng là tại người không chuyên vậy. "  (TNHT. Q.1 1969 trg.101-102 ).</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>      Đức Chí Tôn lại còn xác nhận rằng lập Tam Kỳ Phổ Độ nầy , Ngài đã mở một trường thi công quả cho nhơn sanh đến mà tranh nhau thủ địa vị ,   Ngài dạy : " Thầy hằng nói cùng các con rằng : Một trường thi công quả các con muốn đến đặng nơi Cực Lạc thì phải đi tại cửa nầy mà thôi."  (TNHT.Q1.1969.trg 34 )    </FONT></P>
<P> <FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>  <FONT color=#0000ff>   Rồi Ngài lại chỉ cho cách làm công quả là phải độ rổi chúng sanh : " Thầy đã đến chung cùng với các con  , các con duy có tu mà đắc Đạo , phải đóai nhìn lại bá thiên vạn ức nhơn sanh còn phải trầm luân  nơi khổ hải chưa thóat khỏi luân hồi , để lòng từ bi mà độ rỗi." (TNHT.QI. 1969 trg 34.) </FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>       Ngài dạy rõ  : ít nữa mỗi tín đồ phải độ đặng 12 người : " Hễ bao nhiêu môn đệ độ rỗi của mỗi đứa thì họ hàng của mỗi đứa. Hiểu à !  Chừng ấy về đến Bạch Ngọc Kinh thì gia tộc mỗi đứa đều phân biệt , nếu chẳng độ rổi thì về với hai tay không.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>        Còn chư môn đệ đã lập minh thệ rồi ngày sau tùy âm chất mỗi đứa mà thăng hay là tội lỗi mà giáng , song buộc mỗi đứa phải độ cho đặng ít nữa là 12 người.      ( TNHT.Q.I,1969.trg  42 )</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                    Tuy vậy, nhiều tín đồ vẫn sụt sè chưa dám dấn thân tích cực lập "CÔNG QUẢ".   Đức Chí Tôn lại dạy về sự công bình của Tạo Hóa buộc ràng nếu không lập được công quả tại thế gian  nầy thì địa vị Thần, Thánh, Tiên, Phật dầu có thương cũng không ban cho được.</FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff>     " Thầy đã nói cho các con hay trước rằng : Nếu các con không tự lập ở cõi thế nầy là cái đời tạm của các con thì Thầy cũng không bồng ẵm các con mà đở lên cho đặng.<FONT face="Times New Roman, Times, serif">  </FONT></FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"> <FONT color=#0000ff>Ấy vậy , cái vấn đề tự lập là vấn đề các con phải lo đó."  ( TNHT.QI. 1960.trg.105 )</FONT></FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>     Về sau Đức Phạm Hộ Pháp có giảng rõ về vấn đề tự lập nầy là phải lập công , lập ngôn, lập đức và coi đó như là ý nghĩa của đời sống con người.  Mỗi người đếu phải có đủ tam lập , ấy mới tròn thiên chức làm người , khi chết linh hồn sẽ được trở về cảnh thiêng liêng hằng sống. Ấy là gia tài , là sự nghiệp thiêng liêng của mỗi người phải biết tạo ra mới có được .</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>   Bởi vì : " Người ở thế nầy muốn giàu có phải kiếm phương thế mà làm ra của . Ấy là về phần xác thịt.  Còn Thần, Thánh, Tiên, Phật muốn cho đắc Đạo phải có công quả."  ( TNHT. QI. 1969.trg 27.)</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>       Kềt luận câu chuyện lập Công quả , NN. kính trích sao đoạn Thánh Ngôn được Ơn Trên giáng dạy :</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                Đức Quan Thánh Đế Quân dạy ngày 02-09-Đ.Đ.30 (Ất Mùi) 17.10.1955 tại  Thánh Thất Thái Hòa.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>........Giờ nầy các Hiền nơi đây phải chuyên cần cầu nguyện, lo tu thân độ kỷ sớm chiều, lo học kệ xem kinh cho thấy đường giác lộ , lo chung sức mà tìm phương phổ độ, để cứu đời trong lúc loạn ly.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                                            <strong>    THI</strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Bước bước mau đi bước bước đi !</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Bước đi cho kịp đến khoa thi ;</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Công phu công quả đem theo nhỉ ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Hạnh đức lòng thành mấy món thi.</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Thi nhau cúng sám với quỳ hương ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Thi lập quả công ở Thánh đường ;</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Thi luyện tinh thần , tâm tịnh định ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Thi câu hòa ái độ mười phương.</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4></FONT></strong> </P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                         Phương châm hành pháp nắm quyền đây,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                         Có ở trò lâu, mới được thầy ;</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                         Chuyên luyện con người nên thánh đức,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                         Lo gì xe hạc, chẳng cung mây !</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>              </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>              <EM>                  Cung mây ai muốn để chơn ,</EM></FONT></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                        Thì đừng tính thiệt so hơn chuyện đời.</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                              Ngày mai muốn ở cung Trời,</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                        Ngày nay bổn phận làm người cho nên.</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                                 Ngày mai để lại tuổi tên ,</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Ngày nay chịu nhọc làm nên cho đời.</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                                 Ngày mai  tránh cuộc đổi dời ,</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Ngày nay quay bước nẻo đời lo Tu .</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                                  Ngày nay Công quả, Công phu ,</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Ngày mai hạnh hưởng vân du mỹ miều.</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                                 Ngày nay ta tạo lòng yêu ,</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Ngày mai THƯỢNG ĐẾ nâng niu ẵm bộng</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                                 Ngày nay ruộng phước gieo trồng ,</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Ngày mai hái trái hái bông được nhiều .</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                                 Ngày nay biết chuộng biết chiều ,</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Ngày mai là cái Thiên kiều bắc sang .</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                                Ngày nay sa đắm trần gian ,</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          Ngày mai sa lạc suối vàng khổ thân.</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                              ............ .................................... </FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                               _________________________</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT face="Times New Roman" color=#0000ff size=4>                          </FONT></EM></strong>   </P>     
 

Hao Quang

New member
<FONT size=3>  cảm ơn bạn TT92 đã có những cảm nhận rất thực về cuộc sống "model" ngày nay! thế mới biết cuộc sống nay cái gì cũng phải có cái giá hết! giàu cũng có giá của giàu , nghèo cũng có giá của nghèo, muốn thành tiên phật cũng có gia của tiên phật, muốn thành ác quỷ cũng có giá của ác quỷ! nói chung cái gì cũng có sự đánh đổi! nếu không có sự đánh đổi thì không còn là cuộc sống! có ai nói rằng "ở đâu có sự sống thì ở đó có đấu tranh" mà! hì hì wan trọng mình nhìn vấn đề đó theo hướng tích cực hay tiêu cực! vậy thui! khè khè! cảm ơn TT92<BR>cảm ơn Huynh nhẫn nại đã sưu tầm những bài thánh giáo Q được học hỏi rất nhiều! <BR>hồi nãy mới đọc báo thấy bài viết này cũng hay hay Q đã đọc khoảng 9-10 lần rùi! đăng lên chanh quý vị và cách bạn đọc cho...vui! hì hì<BR><BR></FONT>< http-equiv="Content-" content="text/; charset=utf-8">< name="ProgId" content="Word.">< name="Generator" content="Microsoft Word 10">< name="Originator" content="Microsoft Word 10"><link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CMYCOMP%7E1%5CLOCALS%7E1%5CTe mp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml" target="_blank">< style> <!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:VNI-Times;
panose-1:0 0 0 0 0 0 0 0 0 0;
mso-font-charset:0;
mso-generic-font-family:auto;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:3 0 0 0 1 0;}
/* Style Definitions */
p.Msonormal, li.Msonormal, div.Msonormal
{mso-style-parent:"";
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:VNI-Times;
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";
mso-bidi-font-family:"Times New Roman";}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;
mso-er-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
-->
<P style="TEXT-ALIGN: center" align=center><FONT size=3><B><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">"GIEO HẠT "</SPAN></B><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'"> <?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><O:p></O:p></SPAN></FONT></P>
<P style="MARGIN-BOTTOM: 12pt"><FONT size=4><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">Người nông dân gieo hạt trên cánh đồng ai cũng muốn những hạt giống vừa gieo sẽ nảy mầm thành một mùa bội thu trong những tháng ngày sau đó.Nhưng chẳng ai biết trước được tương lai của nó như thế nào.Nhưng dù gì thì cũng cứ gieo hạt đã.<BR>Phật giáo dạy rằng: hãy nhìn sự vật đúng bản chất của nó, để sự vật ấy tồn tại như chính nó đang tồn tại mà không bị nhộm thêm những màu sắc khác mang tính chủ quan. Triết lý này tuy đơn giản nhưng cũng rất khó thực hành trong cuộc sống. Mỗi người đều có những thái độ và hành sử khác nhau trên cùng một sự việc. Cùng sự việc một cô hoa hậu đi thăm trại trẻ mồ côi, người nghĩ xấu bảo rằng: cô mua danh, người nghĩ tốt bảo rằng cô nhân ái. Cùng một hành động, với hai cách nhìn khác nhau, kết luận cũng trái ngược nhau.</SPAN></FONT></P>
<P style="MARGIN-BOTTOM: 12pt"><FONT size=4><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">mọi người thường có thói wen nhìn nhận vấn đề theo kiểu riêng của mình và rất khó để thay đổi cách nhìn đó.Thái độ sống của từng người được hình thành theo những năm tháng họ sống, sẽ khó lòng bảo rằng cuộc sống sẽ luôn tươi đẹp hơn đối với những người vốn hay sống bi quan và đố kỵ.Với họ, tất cả những sự việc đang xảy ra xug quanh dường như chỉ chực chờ lôi tụt họ xuống, trong khi những người sống lạc quan lại luôn thấy những khó khăn đang gặp phải như một dịp để thử thách lòng can đảm, nghị lực vượt lên chính mình.</SPAN></FONT></P>
<P style="MARGIN-BOTTOM: 12pt"><FONT size=4><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">nhìn nhận vấ đề một cách mạch lạc, không chủ quan không suy diễn không phải là một điều khó, nhưng thường thì chả ai làm thế, vì sống ở đời thường phải có chính kiến chứ. Cũng chính vì chính kiến cá nhân kiểu ấy mà ta không thấy được những chiều khác của cuộc sống nhưng mặc khác đôi khi tốt đẹp hơn của cùng một hành động.</SPAN></FONT></P>
<P style="MARGIN-BOTTOM: 12pt"><FONT size=4><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">ta thử gieo hạt nhân ái vào đời, nhìn những khúc mắc trong đời sống ta đây bằng con mắt khác xem sao?? nhìn những khó khăn đang gặp kia, sâu tận trong bản chất của nó, tìm những gút thắt và dần gỡ chúng ra, xem ta sẽ học được gì từ những nút thắt ấy?? thử thay cách nhìn khó đăm đăm, đổi thái độ mà t đang hằn học nhìn vào đời sống kia xem, ta sẽ nhận được gì??</SPAN></FONT></P>
<P style="MARGIN-BOTTOM: 12pt"><FONT size=4><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">khoa học chúng minh rằng người ta sẽ hồi phục vết thương nhanh hơn, nếu ta tin tưởng rằng vết thương đang mang kia sẽ chóng lành. Mỗi sáng thức dậy, chính mình thử mình bằng một nụ cười xem, cuộc sống có vui hơn không? chắc chắn ta sẽ được vui ít nhất là trong giây phút ấy.Kho6g ai có đủ khả năng mang lại niềm vui cho ta bằng chính chúng ta, người ta mang đến hạnh phúc cho ta đấy, nhưng ta không thấy hạnh phúc thì điều đó có gọi là hạnh phúc không? ta vui bởi vì ta thấy vui, ta hạnh phúc bởi đang hạnh phúc, điều đó phụ thuộc và cảm giác bên trong của chíh mình nhiều hơn là người khác mang đến! nếu ta nghĩ cuộc đời ta thật tươi , thì chẳng có nỗi buồn nào làm cuộc đời đang tươi kia héo hon được.và hơn nữa khi niềm vui được nhân lên, lan tỏa có ai đứng giữa đám đông mà không cười khi thấy người bên cạnh mình, người xung quanh mình đang cười vui vì sung sướng? cái đó nhơn gian gọi là "vui lây"<BR>như những hạt mầm kia, gieo xuống hạt tiếng cười ta sẽ được niềm vui, ta thấy cuộc đời đáng sống bởi vì ta đang sống. Cứ gieo hạt đi, nếu không gieo, sẽ chẳng có gì để nảy mầm cả!" (sưu tầm)<BR></SPAN></FONT></P>
<P style="MARGIN-BOTTOM: 12pt"><FONT size=4><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'"><FONT size=3>khi đọc xong bài này Q nhớ lại mấy câu nầy trong đại thừa chơn giáo: "đặng quả ngon thì ăn lấy hột, gieo lại mà mai mốt còn ăn, nhượt bằng hưởng quả hột quăng, ngày sau thèm khác xin ăn của người, nay đắc thế vui cười cho lắm, sau suy thời bụi bặm lấp thân, biết lo bố đức thi ân, luân hồi trở lại hưởng phần cao sang" </FONT><BR></SPAN></FONT></P>
<P style="MARGIN-BOTTOM: 12pt"><FONT size=3><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'"><FONT size=3>có bao giờ bạn nghĩ rằng mình sẽ gieo hạt - hạt nảy mầm - ra hoa - kết trái và hưởng thụ cuộc sống này! có bao giờ bạn nghĩ rằng mình làm công quả trong đạo cũng là cách chúng ta gieo hạt mà hạt?? mà hạt này không phải hạt thường đâu nha, sau này nó mà ra quả thì kho6g phải quả thường mà là toàn " quả vàng sjc, trái kim cương. trái...hột xoàn" không đóa </FONT></SPAN></FONT>(hiểu kiểu khac nhen)<FONT size=3><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'"><FONT size=3>! </FONT></SPAN></FONT></P>
<P style="MARGIN-BOTTOM: 12pt"><FONT size=3><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">à quên! có bạn hỏi Q làm "công quả bằng ký" Q có ghi ở trên! (một bạn hỏi) nghĩa là trong ngày Q tiêu xài hễ còn dư đồng tiền kênh (1-2-5 ngàn) thì Q bỏ vào một cái hộp cứ thế gặp tiền kênh là bỏ vào, bỏ vào (cho đỡ nặng bóp ấy mà)! đến cuối năm nếu cân cũng được mấy kg đó! Q d8o63i ra tiền giấy và làm công quả hết số tiền đó! chứ không phải là ký....vàng sjc đâu nha! hết hồn!(cái hộp chứ không phải con heo đâu nghen! vì con heo nó chừa cái lỗ chút xíu bỏ vào thì lúc túng thiếu lấy ra không được! ha ha! nhưng khi lấy ra xài thì khi gởi vào phải tính lãi cho cái hộp nghĩal à nếu lấy ra 5000 thì khi bỏ vào lại phải là 15-20 ngàn! phải tự ra kỷ luật cho mình thì cuộc sống sẽ..dễ chịu hơn là...)</SPAN></FONT></P>
<P style="MARGIN-BOTTOM: 12pt"><FONT size=3><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">vậy theo các bạn "công qua? khó hay không khỏ" nếu mình nghĩ khó thì nó sẽ khó, nếu mình nghĩ dễ thì nó sẽ dễ như bốc hạt đậu phông bỏ vào....! hì hì! chúc các bạn và quý vị vui vẻ!</SPAN></FONT></P>
<P style="MARGIN-BOTTOM: 12pt"><FONT size=3><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'"></SPAN></FONT> </P> 
 

thanhtuan_kdd

New member
<P> cho đệ tham gia với </P>
<P>kính chào huynh HoaQuang và chư huynh tỷ !</P>
<P>cám ơn bài viết của huynh HaoQuang đã tạo cho diễn đàn một buổi thảo luận đầy ý nghĩa như thế này</P>
<P>theo đệ thì việc làm công quả thì thật sự không khó đâu.không nhất thiết phải có tiền mới làm được. Chúng ta chỉ tùy duyên mà làm thôi huynh ah. nếu gặp người nghèo khổ ta giúp họ về vật chất nếu không có vật chất thì ta bố thí bằng tin thần. gặp người muốn tu thì ta bố thí pháp mà theo đệ thì việc việc bố thí pháp quan trọng hơn là tiền của.bởi vì nếu gặp người đói thì ta nên cho họ cần câu và chỉ họ cách câu chứ bố thí vật chất.họ hết rồi lại phải đi xin tiếp thì làm sao cho đủ. đó là huynh có tiền. như đệ còn là sinh viên nghèo cơm áo dựa vào cha mẹ làm gì có đủ tiền để bố thí do vậy để làm công quả bằng sức của mình bằng cách chủ nhật rảnh thì được các anh chị rủ đi chặt cây thuốc nam cho các cơ quan từ thiện. vậy cũng được mà. nói chung minh cố gắng làm bao nhiêu thì hay bao nhiêu miễn thấy người khác vui là minh vui rồi </P>
<P>còn như huynh nói giờ huynh còn trẻ ráng làm để kiếm thật nhiều tiền để già khỏi lo về vật chất cái này đệ xin  chia sẻ tí với huynh nha. vật chất không quan trong đâu bởi nó không thật thân này cũng vậy. thân như phương tiện để ta lập công thôi đừng quá nuôi dưỡng nó ta chỉ sài nó đúng mức thôi. huynh nói đợi đến già huynh mới rốt ráo tu cò giờ thì lo kiếm nhiều tiền. vậy huynh cho đệ hỏi vô thường nó có đợi huynh không? Đức phật thường than "mạc đãi lão lai phương học đạo , đa phần cô trị thiếu niên nhân " mong huynh HaoQuang nghỉ lại</P>
<P>còn đây là vấn đề riêng của mong huynh và các tỷ chỉ dạy " đệ nghe nói làm việc ở công ty thì hay chia phe chia phái nếu không hợp dễ bị đạ ra ngoài. đệ có quen một tỷ làm việc cho công ty A lúc đầu mọi người ăn hối lộ tỷ ấy không đồng ý rối bị cô lập suýt mất việc rồi sau đó mọi người hiểu và thương tỷ ấy nhiếu hơn. nếu trường hợp là đệ thì đệ sẽ tham gia chia chát với họ cho hòa đồng nhưng ít thôi. nhưng số tiền bất chính ấy đệ sẽ không sài mà sẽ tích trử để làm từ thiện không biết có hợp lý không và có phạm qui định giới cấm thứ 2 trong ngủ giới cấm không? mong huynh tỷ chỉ giúp</P>
<P>chúc chư huynh tỷ pháp thể an khang</P>
 

thanhthanh92

Moderator
<P>  Huynh thanhtuan_kdd có viết :" bởi vì nếu gặp người đói thì ta nên cho họ cần câu và chỉ họ cách câu chứ bố thí vật chất.họ hết rồi lại phải đi xin tiếp thì làm sao cho đủ " như vậy là ta gián tiếp phạm giới sát sanh mà đưa đến người ta cũng phạm giới sát sanh rồi. </P>
<P>  Ở một khía cạnh nào đó thì tiền bạc cũng là phương tiện giúp ích cho ta trong cuộc sống nhưng cái gì thì cũng có điểm dừng đừng phụ thuộc quá nhiều vào nó, cũng đừng quá coi trọng nó. Dù sao kinh tế cũng là cơ sở hạ tầng quy định cấu trúc thượng tầng mà. Người xưa nói :" Có thực mới vực được đạo" , có ăn mới sống nỗi mà nghĩ tới chuyện tu hành và giúp người khác tu hành được. Ngày xưa Đức Phật cũng từng theo lối tu hành nhịn ăn nhịn uống nhưng rồi cũng nhận ra như vậy cũng đâu có giải quyết được gì.</P>
<P> Huynh có nói thêm : "còn đây là vấn đề riêng của mong huynh và các tỷ chỉ dạy " đệ nghe nói làm việc ở công ty thì hay chia phe chia phái nếu không hợp dễ bị đạ ra ngoài. đệ có quen một tỷ làm việc cho công ty A lúc đầu mọi người ăn hối lộ tỷ ấy không đồng ý rối bị cô lập suýt mất việc rồi sau đó mọi người hiểu và thương tỷ ấy nhiếu hơn. nếu trường hợp là đệ thì đệ sẽ tham gia chia chát với họ cho hòa đồng nhưng ít thôi. nhưng số tiền bất chính ấy đệ sẽ không sài mà sẽ tích trử để làm từ thiện không biết có hợp lý không và có phạm qui định giới cấm thứ 2 trong ngủ giới cấm không? mong huynh tỷ chỉ giúp"". </P>
<P> Muội không đồng ý với cách giải quyết của huynh, huynh có nghĩ đến hậu quả của việc làm điều đó hay không : thứ nhất là danh dự của Đại Đạo, thứ hai huynh có nghĩ mình đã tiếp tay cho kẻ xấu có thể dẫn tới nhiều điều đáng tiếc....Dẫu rằng đó là ý tốt muốn làm việc thiện nhưng cách làm không đúng nếu như vậy muội nghĩ huynh nên về nhà Chủ Nhật cùng anh chị đi chặt cây thuốc nam cho các cơ quan từ thiện thì tốt hơn. Trên phim ảnh cũng có nhiều tội phạm khi phạm tội lại cho rằng mình thay trời hành đạo, cảnh sát không làm thì họ ra tay thật ra đó là lỗi lầm của họ nhiều khi cũng là vấn đề bệnh lý hay thỏa mãn những ý muốn của họ mà thôi.  </P>
 

thanhtuan_kdd

New member
<P> cám ơn tỷ thanhthanh nếu tỷ không nói chắc đệ phạm lỗi lớn quá. còn câu nói " cho cần câu câu cá và chỉ họ cách câu " ý của đệ là nên chỉ người nghèo khổ cách kiếm sống để họ tự lo cho bản thân khỏi phụ thuộc vào người khác. chứ cung cấp vật chất cho họ thì suốt đời họ mãi khổ không có đường thóat</P>
<P>cám ơn tỷ nhiều </P>
 

Facebook Comment

Top