Tâm sự Đường Tăng

thanhy

New member
 
<DIV><FONT face=verdana><FONT size=4><EM><FONT style=": #ffccff" color=#8000ff size=6><strong>Tâm sự Đường Tăng</strong></FONT><BR> <BR> tka23</EM></FONT></FONT></DIV>
<DIV><BR><FONT face=verdana size=4><EM>D<IMG align=left>êm cuối cuộc trường chinh đầy gian khổ, ngày mai vào yết kiến Như Lai để lên kiếp Phật. Đường Tăng trằn trọc không sao ngủ được. Suốt cuộc đời tâm nguyện tới cõi này, giờ đây khi sắp trút bỏ kiếp người, ông bỗng thấy lòng day dứt. </EM></FONT></DIV>
<DIV><FONT face=verdana></FONT><FONT size=4><EM></EM></FONT> </DIV>
<DIV><FONT face=verdana size=4><EM><IMG align=left><BR>     Nhiều ngày nay, thân thể Đường Tăng đã rã rời, đầu óc đầy mộng mị, tay biếng lần tràng hạt. Tâm linh như muốn níu chân dừng lại. Máu ông nhức nhối thấm lần cuối qua tim, cứa vào quá khứ đau xé. </EM></FONT><FONT face=verdana><FONT size=4><EM><FONT color=#0000ff>Ông nhớ tới những người sinh thành ra mình. Tinh cha, huyết mẹ tạo nên mà bao nhiêu năm nay ông không một lần thắp hương, không một lần nhắc nhở. <BR></FONT>    Chặng đường dài tới đất Phật khiến trái tim ông dần chai sạn. <FONT color=#0000ff><strong>Ông đã quá nhiều lần phải lạy lục, cầu khẩn các thần thánh lớn bé, đã quá nhiều lần giẫm đạp lên xác máu yêu ma xa gần, chỉ với một mục đích: mau thành chính quả. </strong></FONT></EM></FONT></FONT></DIV>
<DIV><FONT face=verdana><FONT size=4><EM><strong><FONT color=#0000ff>    </FONT></strong>Ông thương người. Nhưng đêm nay, trước ranh giới cuối cùng của cõi Người và Phật, ông chợt hiểu ra cội rẽ của tình thương ấy.<FONT color=#0000ff><strong> Mỗi lần cứu giúp con người, ông chỉ thầm tính toán như xây thêm cho mình một bậc thang tới Phật đài</strong></FONT>. <BR>     Nhiều lần Đường Tăng đã tự hỏi tại sao nước mắt mình ngày càng lạnh giá. Giờ đây ông thầm biết, trên con đường thỉnh kinh về cứu rỗi người đời, ông đã dần dần xa lạ với con người. <BR>     Ông trở mình, thở dài: không là người, ta sẽ là ai ? Yêu quái cản đường, biết bao kẻ chính từ trên đây xuống, pháp thuật vô biên, ác nghiệt vô cùng. </EM></FONT></FONT><FONT face=verdana><FONT size=4><EM><strong><FONT color=#0000ff>Ta nhập vào chốn ấy biết rồi thành Phật hay ma <BR></FONT></strong>     Đường Tăng chợt nhói trong tim. Ông khẻ rên lên, hai tay ôm ngực. Mở mắt thấy các đệ tử đang đứng bên giường nhìn ông âu lo. Cả ba hình như không ngủ. <BR>     Đường Tăng thở hắt: "Không sao đâu. Ta chỉ chợt nhớ tới ngày xưa". Nói rồi lại nhắm mắt. <BR>Nghe tiếng Ngộ Không: <FONT color=#0000ff><strong>"Xin thầy đừng tự dối lòng. Thầy đang nhớ cả kiếp người</strong></FONT>". --       Đường Tăng rùng mình khi giọng Ngộ Không quá u uất -- </EM></FONT></FONT><FONT face=verdana><FONT size=4><EM><FONT color=#0000ff><strong>"Con từ đá sinh ra. Coi thường cả thần thánh, yêu ma, chỉ mong được thành người. Thầy đã là người lại tự bỏ mình đi tìm hồn phách khác. Đêm nay sao khỏi xót xa". <BR></strong></FONT>    Bát Giới cười khẽ: "Làm người có gì vui. Chúng ta đã dốc lòng theo đạo, ngày mai được lên chốn thần tiên, sung sướng biết bao nhiêu. Thầy đừng luyến tiếc". <BR>    Sa Tăng an ủi: "Thầy trò mình sắp hóa Phật mang đạo xuống khai sáng cho loài người. Công quả vĩ đại lắm". <BR>     Đường Tăng lắc đầu, nằm im hồi lâu, hai tay vẫn đặt lên tim, mắt vẫn nhắm, nước mắt trào ra ấm nóng lại. Rồi như trăn trối:</EM></FONT></FONT><FONT face=verdana><FONT size=4><EM><FONT color=#0000ff><strong> "Ta ước gì đêm nay đừng sáng. Ta đau đớn cho mười mấy năm viễn du. Ngộ Không ơi ! Một đời con mong được thành người thì bị bắt ép phải theo ta để thành Phật. Bát Giới tự dối mình giác ngộ thật ra chỉ là đi tìm một chốn hoan lạc mới. Sa Tăng rời cõi u mê này sang cõi hoan tưởng khác mà lại hy vọng khai sáng. Còn ta ? Không còn là người, không phải là người thì làm sao đồng cảm mà đòi khai sáng, cứu vớt con người". <BR></strong></FONT>     Ngộ Không sụp xuống nắm tay thầy nghẹn ngào: "Thầy đã nhận ra chân lý. Nhưng chậm quá rồi". <BR>Đường về. Qua sông. </EM></FONT></FONT><FONT face=verdana><FONT size=4><EM><FONT color=#0000ff><strong>Thiên sứ cười và chỉ cho Đường Tăng thấy thân xác ông đang trôi dạt dưới cầu. <BR></strong></FONT>Nhưng Đường Tăng đã không nghe thấy gì nữa. Đôi mắt vô hồn.</EM></FONT></FONT></DIV>
<DIV><FONT face=verdana><FONT size=4><EM> </EM></FONT></FONT></DIV>
<DIV><FONT face=verdana size=4><EM> </EM></FONT><FONT face=verdana><FONT size=4><EM><strong>Trương Quốc Dũng</strong></EM></FONT></FONT></DIV>
 

Thiện Minh

New member
<P> Kính chào,</P>
<P>Xin cám ơn hiền huynh Thanhy đã có bài viết này và mong huynh vui lòng cho biết được trích từ đâu để Thiện Minh có thể tìm đọc thêm.</P>
<P>Chào hòa ái</P>
 

thanhy

New member
<P> Mến chào Thiện Minh,</P>
<P>Bài này do một vị cao niên gửi điện thư tới cho tệ huynh. Thấy "có một số ý lạ", nên trích đăng lên diễn đàn để quý ACE cùng chia sẻ.</P>
<P>Nếu tệ huynh không lầm thì bài này được đăng trên Yahoo!Egroup mục "Diễn đàn thơ văn".</P>
<P>Nếu BQT nghĩ rằng nguồn gốc của bài viết này không được minh bạch thì quý ACE có thể tùy nghi xóa. </P>
<P>Thành ý xin chân thành cảm ơn quý hiền. Kính.</P>
 

Vinh Nguyen

New member
Chào huynh thanhy!
<br />Đệ thấy bài này phản ánh nhiều tâm sự của tác giả (đã viết nên) chứ không là tâm sự của Đường Tăng.
<br />Đệ chỉ nói gần xa bằng ý nghĩa của câu này ".. người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.." Và mỗi người đều có quyền nhận định khác nhau về các sự vật, hiện tượng mà mình trông thấy, đệ miễn bàn.
<br />Kính !
<br />
 

TâmĐạo

New member
 Dù phải hay không phải là tâm sự của Đường Tăng thì thiếp đây cũng nhận thấy có cái khiến chúng ta học tập để làm nấc thang bước lên tận lưng trời vẹn ngút mây xanh đấy ạ. Hai bản thể trong một con người đang phấn đấu cho mục đích cuối cùng cũng vẫn là sự tu hành thoát tục khác nhau cơ bản chỉ là điểm thực hành mà thôi.
 

HUYNHDEDAIDONG

New member
<P><FONT size=3>Hay ghê,</FONT></P>
<P><FONT size=3>Đọc bài viết trên HDDD thấy được rõ ràng đúng là tâm sự của một "Đường Tăng" lúc <FONT color=#ff0000>chưa thành "Phật".</FONT></FONT></P>
<P><FONT size=3><EM><FONT face=Verdana>"...   Nhiều lần Đường Tăng đã tự hỏi tại sao nước mắt mình ngày càng lạnh giá. Giờ đây ông thầm biết, trên con đường thỉnh kinh về cứu rỗi người đời, ông đã <FONT color=#0000ff>dần dần xa lạ với con người...</FONT>" </FONT></EM> </FONT></P>
<P><FONT size=3>Không hiễu bài viết này tác giả có viết nốt đoạn "Tâm sự của Đường Tăng sau khi thành Phật" không nhỉ. HDDD nghĩ rằng nếu có thì mọi suy nghĩ sẽ mang tính chất đối nghịch lại. </FONT></P>
 

thanhy

New member
<P> Thanhy xin được chân thành cám ơn sự chia sẻ của quý Huynh Tỷ Đệ Muội: hoan-khong, Vinh Nguyen, Hạnh Nguyên, HUYNHTYDAIDONG.</P>
<P>Gửi bài này lên diễn đàn thanhy biết được nó có tiềm năng nguy hiểm. Tuy nhiên, nó cũng có khía cạnh hay. </P>
<P>Bài này đã phản ảnh những suy nghĩ hết sức chủ quan của tác giả. Tác giả đã cố tình bỏ quên những điều then chốt trong giáo lý Cao Đài nói chung và Phật giáo nói riêng, mà một trong những điều then chốt ấy là Vọng Tưởng. Bất kỳ một nhân vật nào trong mẩu truyện ngắn này cũng đều vướng mắc vọng tưởng, muốn được thế này thế kia. Dù rằng những ý muốn ấy có cái chân chính, có cái tà mị.</P>
<P>Cái hay của bài viết này là giúp chúng ta xác định xem trong tiến trình tu học chúng ta có thường mắc phải vọng tưởng mê lầm hay không và ở mức độ nào. Nếu có thì liệu chúng ta có nên chấn chỉnh hay không? Mục đích tu học và hành Đạo của chúng ta là gì? Là trở về với Thầy Mẹ? Trở về với Thầy Mẹ, có phải là chúng ta muốn trở về với cội căn hư vô? Hay là chúng ta muốn trở về để nhận lại áo mũ cân đai, phẩm vị tức là những sắc tướng nơi cõi Thiêng Liêng mà chúng ta nghĩ rằng trước đây chúng ta từng có?</P>
<P>Do đó, những ý tưởng của tác giả chợt xem qua thì rất "tầm thường", hoặc là "phàm phu" quá, nhưng nếu suy nghĩ kỹ lại, có thể đó lại là sự nhắc nhở quý báu dành cho chúng ta, những người có tâm Đạo muốn học và hành Đạo nhưng không ít khi phạm phải những sai sót, ngộ nhận trong quan niệm. Quan niệm, ý thức nắm vai trò chủ đạo của hành động. Bài này còn giúp chúng ta giải thích được tại sao ở thời mạt pháp này có nhiều người tu nhưng thành đạt thì chẳng có mấy nguời. Cuối cùng, thì công đức tu hành của chúng ta có nguy cơ trở thành công cốc.</P>
<P>Thanhy mến gửi vài suy nghĩ hết sức thô thiển trên đến quý ACE. Nếu có gì không phải, thanhy xin quý Huynh Tỷ Đệ Muội vui lòng chỉ sửa hoặc bổ khuyết cho. Được như vậy thì thiệt là hữu hạnh cho thanhy lắm. </P>
<P>Kính chư Hiền.</P>
<P> </P>
 

NAMMÔ

New member
<P> <IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-03_231936_o1.jpg" border="0"></P>
<P><IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-03_232012_o2.jpg" border="0"></P>
<P><IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-03_232045_o3.jpg" border="0"></P>
<P><IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-03_232108_o4.jpg" border="0"></P>
<P><IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-03_232131_o5.jpg" border="0"></P>
<P>Những hình ảnh nhân vật thiếu nhi ưa thích nhất sau 20 năm sau</P>
<P>Sách đó có tựa là :<FONT color=#0000ff><FONT size=3><strong>Đường Tăng</strong> </FONT></FONT></P>
<P>Tác Giả:<SPAN style="FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 130%; COLOR: darkblue; FONT-STYLE: italic; FONT-FAMILY: verdana"><FONT size=4>Trương Quốc Dũng</FONT></SPAN><SPAN style="FONT-FAMILY: verdana"><SPAN style="FONT-STYLE: italic"><SPAN style="FONT-WEIGHT: bold"> </SPAN></SPAN><BR><FONT color=#000000><SPAN style="COLOR: rgb(51,102,102); FONT-STYLE: italic; FONT-FAMILY: verdana"><FONT color=#000000>Truyện ngắn này được trao giải nhất (đồng hạng với <strong>Hoa Muộn</strong> của <strong>Phan Thị Vàng Anh</strong> trong cuộc thi truyện rất ngắn (<FONT color=#ff0000>không quá 1000 chữ</FONT>) do<FONT color=#0000ff><strong> bán nguyệt san </strong></FONT>Thế Giới Mới tổ chức năm 1994. </FONT></SPAN><BR></FONT><BR><SPAN style="COLOR: rgb(51,102,102); FONT-STYLE: italic; FONT-FAMILY: verdana">Lời bàn của Lê Ngọc Trà: </SPAN><BR><BR><SPAN style="COLOR: rgb(51,102,102); FONT-STYLE: italic; FONT-FAMILY: verdana">Đường Tăng không phải là chuyện về sự lưạ chọn giữa Phật và đời, giữa tâm linh và vô thần, duy vật. Tác giả chỉ mượn cốt truyện xưa để gửi vào đó một điều mình suy nghĩ, vì vậy ở đây Phật chỉ có ý nghĩa như một điển tích, một hình ảnh. Cái hay là người viết đã tạo ra được một tác phẩm vừa đầy chất ngụ ý, tượng trưng, vừa đầy âm điệu tình cảm, với những tính cách phát họa hết sức đơn sơ nhưng rất có hồn. Đặc biệt là nhân vật Đường Tăng. Đó là sáng tạo độc đáo của tác giả. Khác trong Tây Du Ký, ở đây Đường Tăng người hơn, đời hơn, và dễ thương hơn. Cũng là "nhại" truyện Tây Du, nhưng đến phần cuối, tác giả bất ngờ rẽ sang lối khác để cho Đường Tăng "ngộ" ra không phải cái thuộc về Đạo mà là cái thuộc về Đời -- cái chân lý về giá trị của cuộc sống, ý nghĩa của sự hy sinh và con đường "cứu vớt con người". "Con từ đá sinh ra...". Hóa ra cái kiếp người dẫu lầm than và buồn chán bao nhiêu vẫn là một kiếp sống, một sự sống trên cõi đời nàỵ Được sống, được làm người vẫn là điều quý giá nhất. Những gì cho dù thiêng liêng, đẹp đẽ bao nhiêu mà xa lạ với con người, không mang lại hạnh phúc cho con người thì cũng điều vô ích. </SPAN><BR><BR><SPAN style="COLOR: rgb(51,102,102); FONT-STYLE: italic; FONT-FAMILY: verdana">Truyện Đường Tăng đầy những câu ngắn có hồn. Chữ ít nhưng dường như chữ nào cũng sống, cũng có một âm điệu tình cảm, một không gian.... </SPAN></SPAN></P>
<P><SPAN style="FONT-FAMILY: verdana"><SPAN style="COLOR: rgb(51,102,102); FONT-STYLE: italic; FONT-FAMILY: verdana"></SPAN></SPAN> </P>
 

NAMMÔ

New member
<P><IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-03_234642_o6.jpg" border="0"></P>
<P><IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-03_235112_o7.jpg" border="0"></P>
<P><IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-03_235214_o8.jpg" border="0"></P>
<P><IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-03_235300_o9.jpg" border="0"></P>
<P><IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-03_235332_o10.jpg" border="0"></P>
<P>(Tất cả các vai trên đều là của Đường Tăng hoá vai )</P>
<P>Trì Trọng Thoại đưòng tăng</P>
<P><IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-04_000813_p1.jpg" border="0"></P>
<P><IMG src="uploads/hinhanh_04.2008//2008-05-04_000839_p2.jpg" border="0"></P>
<P>(các vai của Trì ĐT hoá thành)</P>
<P> </P>
 

Facebook Comment

Top