Sự mầu nhiệm và đức tin

Nhan Nai

New member
<P> </P>
<P><FONT size=5><FONT color=#ff0000>     <strong>SỰ MẦU NHIỆM và ĐỨC TIN có thật !</strong></FONT> </FONT></P>
<P>  <FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>   Một sự kiện lịch sử được chứng minh qua Kỳ Đàn Cơ tại Thánh Thất Trung Thành thuộc Hội Thánh Trung Kỳ tại Đà Nẵng - Việt Nam rất "<strong>Mầu Nhiệm ! Mầu Nhiệm</strong> ".</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>          Trung Thành , giờ Tý. ngày 15.7. năm Mậu Dần (1938 )</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                   <U><strong>Pháp đàn</strong></U> : Ngọc Chưởng Pháp Trần Đạo Quạng</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                   <strong><U>Phò loan</U></strong> : Giáo sư Trần Công Bang</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                    <strong><U>Điển ký</U></strong>  : Giáo sư Nguyễn quang Châu  </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                  <strong><U>Hầu Đàn</U></strong> :  Giáo sư Nguyễn  Đán</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                  <strong><U>Hầu Đàn</U></strong> :  Giáo sư Nguyễn Hồng Phong</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                Trong đàn cơ có chư chức sắc và toàn đạo khoảng 100 người tham dự tại Thánh Thất Trung Thành ( cơ sở xây dựng  bằng tranh tre ) có sự tham dư của người nước ngòai  là : CARLOS, nhân viên sở mật thám lúc đương thời. Nội dung kỳ đàn thuộc nội bộ quý vị lãnh đạo cơ quan Hội Thánh Cao Đài Trung Kỳ  thành tâm lập đàn cầu xin Ơn Trên khải thị về việc họat động đạo sự trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng, nhân tâm đương hồi xáo trộn, vàng thau lẫn lộn, cầu xin Ơn THẦY soi dẫn để thực hiện cho vững chắc.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>      Ngọn bút điễn linh đang rào rạt trong lòng chư quý vị trước Bữu Điện Chí Tôn. Bỗng dưng Ngọc cơ dừng lại đập 3 cái trên bàn cốp, cốp, cốp, và cho biết  :" Một con nào trong đàn phải ra ngòai bắt thang leo lên trên nóc nhà tranh về phía Bắc tìm lấy gấp bao thư và lấy toàn bộ bao diêm và đường dây bùi nhùi hỏa hoạn ! đem  xuống cho Thầy xem." Quả nhiên, tìm thấy trên nóc nhà tranh có bộ phận thiêu đốt và 1 bao thơ, hối hã đem vào trinh với Ơn Trên . Vị độc giả cầm bao thơ bóc ra xem đọc lớn lên rằng : </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                     "Lòng  thành  xin  hỏi  mấy  lời  đây </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                      " Nếu thật không trung quả có THẦY</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                      " Cứu  thế  bao  nài  cơn  khổ  cực </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                      " Độ   đời   há   lại   thiếu  gì   tay</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                      " Dùng chi những lọai hàng tôm cá</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                      " Cơ  hội  ngày  nay  đến  nỗi  nầy</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                      " Muôn  lỗi  xin  dùng  mồi  lửa  đỏ </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                      " Trung Thành đốt cháy ắt không THẦY</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                                            Kỳ tên tắt 3 chữ : T.V.T.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>     Độc giả đọc lời thơ vừa dứt. Ngọc cơ bắt đầu họat động lại bình thương  và xuất thần với bài thơ họa của Ơn Trên như sau :</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>               Thầy khuyên các con bình tĩnh để nghe dạy :</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                  " Rõ  thấu  lòng  con  trẻ  hỏi  đây</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                   " Càng thêm đau đớn thữa tầm tay </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                   " Độ đời một kiếp đương nhiều mặt </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                  " Cứu   thế   Kỳ  Ba   phải  đủ  tay </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                  </FONT> <FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>" Khôn, dại, hư, nên THẦY cũng độ</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                  " Thành, không, mạc  vận, trẻ nghe nầy </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                  " Bóp   lòng   khó   giải   lời   tâu   hỏi</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                  " Lửa đốt khuyên con khá biết THẦY !</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                         </FONT>                        _________</P>
<P>      <FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>Trích dẫn từ tập HỒI KÝ trang 201 của Bảo Pháp Thanh Long , Lương Vĩnh Thuật. ( Hồ sơ lưu trử tại  Hội Thánh      Truyền Giáo Cao Đài - Đà Nẵng ).</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>  Xin chư quý vị  và toàn thể có một niềm tin  tùy nghi cảm nhận sự mầu nhiệm được thể hiện trên để vững tiến trên đường tu học lập công ,  hồi hướng về THẬY </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                                                 Nhẫn Nại sưu tầm </FONT></P> 
 

admyn

New member
<P><FONT size=3> Câu chuyện rất hay. Cảm ơn huynh Nhan Nai.</FONT></P>
<P><FONT size=3>Trong suốt 82 năm khai đạo, có rất nhiều câu chuyện MẦU NHIỆM như thế. Thầy chúng ta đã dùng quyền năng tối thượng của Ngài để khải thị một CON ĐƯỜNG mới trong Kỳ Ba đại xá. </FONT></P>
<P><FONT size=3>Hãy chờ và đón xem những bài hay của các ACEs khác theo cùng đề tài này.</FONT></P>
 

Nhan Nai

New member
<P><FONT size=4></FONT> </P>
<P><FONT face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif" color=#ff0000 size=5>  <strong>          Thần đồng vấn Khổng Tử</strong></FONT><strong> </strong></P>
<P><FONT color=#666666><strong>      <FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4><U>THẦN ĐỒNG</U> là đứa trẻ nhỏ tuổi thông minh vượt bực , có năng khiếu đặc biệt hơn hẵn các trẻ cùng tuổi. <U>VẤN</U> là hỏi. </FONT></strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>      <EM>Thần đồng vấn Khổng Tử</EM>  là  câu chuyện Thần đồng Hạng Thác hỏi Đừc Khổng Tử nhiều điều mà Ngài không trả lời được , nên chịu Hạng Thác làm thầy .</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>      Đức  Khổng  Tử khi còn nhập thế , chưa xuất thế, ở Nhơn đạo chưa học Thiên Đạo . Ngài học văn chương mà giáo huấn Nhơn đạo, dạy cang thường luân lý , sửa đường Nhơn đạo , sau Ngài học lễ với Lão Đam , cũng giáo huấn môn đồ về Nhơn Đạo. Trong lúc ấy , Ngài có vợ con, thị ăn rượu uống.</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>     Vậy nên có câu rằng : " <EM>Khổng Tử, Thiên sanh chơn kỳ trị</EM> <EM>Tánh mạng công phu thỉ bất minh</EM>.".</strong> Nghĩa là : Đức Khổng Tử . <strong>Trời sanh người trí lạ, Tánh mạng phép công phu, Ngài còn chưa rõ đặng.</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>     Sau Ngài qua nước Trần , gặp Hạng Thác , chừng đó mới học qua  Thiên đạo , lúc ấy  mới cấm răn rượu thịt , , dâm dục, y <EM>theo qui giới mà tu Thiên đạo.  Nên có câu: " Trai minh thanh</EM> <EM>phúc , Yết dục dưỡng tinh</EM>." </strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>     Mấy lời đó, sao người học Nho không nhắc lấy mà so sánh thí cập.</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>     Còn khi chưa xuất thế tu hành, thì Ngài để kinh sách dạy theo Nhơn đạo, sửa mình mà thôi.  Như vậy lấy sách dạy Nhơn đạo thí cập so sánh với Thiên đạo, sao phù hiệp đặng.</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>     Khi Đức Khổng Tử học đạo rội sau Thầy Tử Cống  có nói rằng : " Đức Phu Tử nói văn chương thì ta hiểu rõm còn nói qua Thiên đạo , ta nghe không hiểu. </strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>      Đó, chẳng phải Đức Khổng Tử Ngài ở Nhơn đạo, sau tu qua Thiên đạo hay sao ?  Nên mới nói  Nhơn tâm, Đạo tậm là 2 mẽo khác nhau ." ( <EM><FONT size=2>Trích trong Hội Lý Xiển Chơn Luận trang 42 của Ông Nguyễn văn Kinh ).</FONT></EM></strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666><EM><strong>    </strong></EM><FONT size=4><strong><EM>  </EM>Đức Khổng Tử</strong> <strong>nghe cậu bé trả lời hay quá , thấy cậu bé này có vẽ khác lạ, liền xuống xe đến gần cậu bé bàn luận  nhiều việc xa xôi  .Cậu bé đều trả lời xuôi rót , nhưng có tính cách biến trá Đức Khổng Tử trách cậu bé rằng  : Cậu hãy còn bé mà sao đã biến trá lắm vậy .?  Cậu bé đáp  : Người ta sanh ra 3 ngày đã biết tìm vú mẹ , con thỏ sanh ra 3 ngày đã chạy tung tăng trên trên đồng nội , con cá sanh ra 3 ngày thì biết xuôi ngược khắp sông hồ.  Đó là tánh tự nhiên, sao gọi là biến trá .?  Đức Khổng hỏi tiếp : Cậu ở xóm nào , làng nao, cha mẹ ở đâu ?  Cậu bé đáp : - Tôi sanh tại đây , Họ Hạng tên Thác, chưa có tên tự.</strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4>   - Dức Khổng nói : Ta muốn câu cung đi chơi vói ta , ý câu thệ nào.   Cậu bé đáp :  - Trong nha toi con co cha cần phải phụng,còn có mẹ càn phải dưỡng, có anh đẻ phụ tùng , có em phải dạy dô, còn có thầy để học hỏi , đâu có rảnh để đi chơi với ông.    Trong xe Đúc Khổng có sẵn 32 con cờ , ta muốn cùng câu đánh  cờ</FONT><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4>, cậu có bằng lòng không ? </FONT>ng Tử cùng một số học trò , trên đường qua nước Trần , gặp một đám trẻ nhỏ chơi đùa giữa đường . Ngài ngồi trên xe nhìn đám  trẻ,  thấy có một cậu bé cặm cụi lấy cát đắp một cái thành nhỏ mà không đùa nghịch .  Đức Khổng Tử dừng lại hỏi cậu bé  :  - Sao cậu không chơi đùa với mấy đứa trẻ kia? Cậu bén đáp : - Đùa giởn thì vô ích. Sự đùa giởn có thể làm rách quần áo , nhọc công mẹ vá khâu  và làm buồn lòng đến  cha, nên tôi không đùa nghịch.</strong>  </FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>    Nói xong, cậu tiếp tục đắp thành.  Đức Khổng Tử lại hỏi :   Cậu không tránh cho xe tôi đi sao ?    Cậu bé thản nhiên đáp :    - Từ xưa đến giờ , xe phải tránh thành , chớ có bao giờ thành tránh xe . </strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>    Đức Khổng  Tử nghe cậu bé trả lời hay qu1, thấy câu b1 nầy có v khác lạ ,liền xuống xe đến gần bàn luận nhiều việc xa xôi.   Cậu bé đều trả lời xuôi rót , nhưng có cách biến trá.</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>   Đức Khổng Tử trách rằng : - Cây còn bé mà sao</strong> đã biến trá <strong>lám vậy ?    Cậu bé đáp :  - Ngươi ta sinh ra 3 ngày biết tìm vú mẹ, con thỏ sanh ra 3 ngày đã chạy tung tăng  trên đồng nội. Con cá sanh ra 3 ngày thì biết xuôi ngược khắp sông hồ. Đó là tánh tự nhiẹn sao gọi là biến trá ?</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>    Đức Khổng hỏi tiếp :  Cậu ở xóm nào, làng nao, cha mẹ ở đ6u ?    Cậu bé dáp : - Tôi sanh tại đây, họ Hạng, tên Thác, chưa có tên tự.        Đức Khổng  nói :  Ta muốn câu cùng đi chơi với ta, ý cậu thế nào ? :   Cậu bé đáp :  - Trong nhà tôi còn co cha, cần phải phụng, còn có mẹ cần phải dưỡng, có anh để phụ tùng, có em phải dạy dổ,còn có thầy để học hỏi, đâu có   rảnh để đi chơi với ông.</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" color=#666666 size=4><strong>    Trong xe ta có sẵn 32 con cờ, ta muốn cùng cậu đánh cờ, cậu có bằng lòng không?</strong></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman" color=#666666>    Cậu bé đáp : - <strong>Thiên tử mê cờ thì bốn biển không người</strong> g<strong>ìn giữ</strong></FONT><strong> </strong>,  Chư Hầu mê cờ thì chính sự không an  . Nho sỉ mê cờ thi việc học đình trệ,  nông phu mê cờ thì quên việc cày cấy , vì thế tôi không đánh cờ <FONT face="Times New Roman, Times, serif">.</FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>   Đức Khổng liền hỏi tiếp :  Ta muốn cùng cậu đàm đạo việc bình trị Thiên hạ, Cậu có bằng lòng không?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>   Cậu bé đáp :  Chuyện thiên hạ khỏi phải bình, vì hoặc như núi cao, hoặc như sông hồ, hoặc như vương hầu , hoặc như nô <FONT face=Arial size=2>tỵ    <FONT size=4>Nếu san bằng núi thì chim chóc không nơi trú ngụ  lấp bằng sông hồ thì cá nhờ đâu bơi lội , bỏ chức vương hầu  thì dân không người trị, bỏ nô tỳ thì  chủ nhân không có người để sai khiến , thế nên không bình luận việc thiên hạ.</FONT></FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>     Đức Khổng Tử lại hỏi :</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>   - Lữa nào không khói ?       </FONT><FONT face="Times New Roman" size=4>    N ước nào không cá         </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    - Núi nào không đá ?     </FONT><FONT face="Times New Roman" size=4>        Cây gì không cành?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    - Người nào không vơ ?   </FONT><FONT face="Times New Roman" size=4>       Ai kẻ không chồng ?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    - Trâu nào không nghe ?       </FONT><FONT face="Times New Roman" size=4>   Ngựa nào không con ?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>     - Trống nào không mái ?          Mái nào không trống?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>     - Ai là quân tử ?        </FONT> <FONT face="Times New Roman" size=4>               Vật gì có thừa ?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>     - Thành nào không chợ ?       Người nào không con ?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman"><FONT size=4>                             Cậu Hạng Thác liền đáp :       </FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>          - Lửa đom đóm không khói.     Nước giếng không cá.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>           - Nui đất không đá   . </FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>               Cây khô không cành</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>           -Tiên Ông không vợ                   Ngọc nữ không chồng  </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>           - Trâu đất không nghé.       </FONT><FONT face="Times New Roman" size=4>      Ngựa gổ không con.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>           -  Trống độc không mái.         Má i độc không trấng </FONT><FONT face="Times New Roman" size=4>trống</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>           - Hiền là Quân tử .                    </FONT><FONT face="Times New Roman" size=4> Kẻ dại là Tiểu nhơn.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>         - Ngày Đông không đủ.                 Ngày Hạ có thừa.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>         - Hoàng thành không chợ        Đứa trẻ không </FONT><FONT face="Times New Roman" size=4>con</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    Sau khi Hạng Thác trả lời xong. Đức Khổng Tử hỏi tiếp :  - Cậu có biết gì về lẽ Đạo Hằng của Trời Đất?   </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                        Sự suối cùng của Âm Dương?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    - Đâu là phải ?        </FONT><FONT face="Times New Roman" size=4>                            </FONT><FONT face="Times New Roman" size=4>  Đâu là trái ?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    - Đâu là trong?                                   Đâu là ngòai?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    - Ai là CHA?                                       </FONT><FONT face="Times New Roman" size=4>    Ai là MẸ ?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    - Ai lá chồng?                                           Ai là vợ ?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>     - Gió từ đâu đến?                                  Mây từ đâu ra ?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>     - Sương từ đâu có ?                  Trời đất xa nhau mấy dặm?          </FONT> </P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>                         Câu Bé Hạng Thác liền trả lời :</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>       - Tây là phải                                   - Đông là trái</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>       - Trong là lý.                                    Ngòai là biểu </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>       - Trời là  CHA                                  Đất là  MẸ.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>       - Mặt Trời là chồng                          Mặt trăng là vợ </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>       - Gió từ cây xao động .                    Mây trong núi bay ra </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>   - Sương từ đất dậy. Trời Đất xa nhau ngàn ngàn vạn vạn dặm </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>               Cậu bé Hạng Thác đã trả lời khá đầy đủ  của các câu hỏi của Đức Khổng Tử. Bây giờ cậu bé xin thỉnh giáo Đức Khổng Tử  đôi điều :        </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>       Thưa Ngài :  Vịt ngỗng sao nỗi trên mặt nước? </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>                           Chim Hồng, chim Nhạn sao lại kêu to  ? </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>                             Tùng bách sao ngày Đông vẫn xanh lá? </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>   Đức Khổng Tử đáp rằng :  - Vịt ngỗng vì chân nó banh mà nổi trôi trên mặt nước.                               </FONT>                              </P>
<P><FONT size=4>         - Chim hồng chim nhạn kêu to là vì cổ nó dài.</FONT></P>
<P><FONT size=4>         - Tùng bách ngày Đông xanh là  vì ruột nó đăc.</FONT></P>
<P><FONT size=4>  - Cậu bé cười và nói rằng :  Chắc không hẳn vậy đâu. </FONT></P>
<P><FONT size=4>  - Tôm cá vẫn nỗi trên mặt nước mà chân có banh đâu   Ảnh ương, ếch, nhái kêu to mà cổ của nó có dài đâu.      Cây trúc rổng ruột  mà ngày Đông nó vẫn xanh lá. </FONT></P>
<P><FONT size=4>     Sau khi bát bẻ các câu trả lời của Đức Khổng Tữ.        Thần đồng Hạnh Thác hỏi tiếp  :  - Trên bầu Trời có sao lấp lánh , vậy thưa Ngài có tất cả bao nhiêu vì sao ?  Ngài  nói :  Chuyện dưới đất không thiếu gì sao lại hỏi câu chuyện trên Trời.   - Vậy xin hỏi Ngài , dưới đất nhà cửa  san  sát có bao nhiêu ngôi nhà ? </FONT></P>
<P><FONT size=4>   <FONT face="Times New Roman, Times, serif">Đức Khổng Tử lại nói rằng :  Ta nên nói ngay chuyện trước mắt có phải là thực tế hơn không , cần gì nói chuyện Trời Đất.   Vậy thưa Ngài nếu bàn chuyện trước mắt  thì Ngài cho biết lông mày có bao nhiêu sợi ?.</FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">    Đức Khổng Tử không trả lời , chỉ biết cười mà thôi .     Ngài quay lại nói cùng các học trò rằng : " <EM>Hậu sanh khả úy</EM> "        ( kẻ sanh sau đáng sợ thật )</FONT>  Đó là kẻ rất khó tìm thấy  trong thiên hạ.    Nói xong Ngài lên xe đi thẳng.</FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman, Times, serif">          Bài thi Thần đồng vấn Khổng Tử :</FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">          Hưu khi niên thiếu thông minh tử</FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">           Quảng hữu anh tài trí quảng thông</FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">           Đàm luận thế gian vô hãn sự </FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">           Phân</FONT></FONT><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"> minh Cổ Thánh hiện kỳ thân</FONT> .</FONT></P>
<P><FONT size=4>      Tạm dịch :<FONT face="Times New Roman, Times, serif">  Đừng </FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif">khinh tuổi trẻ bực Thần đồng </FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">                         Có lắm anh tài trí quãng thông  </FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">                         Luận việc thế gian không giới hạn </FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">                         Thánh xưa hiện rõ thể vừng đông. </FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">     Tối hôm ấy, Đức Khổng Tử ngồi thẩn thờ trước án, ngọn đèn bạch lạp lụn tàn.  Thầy Tử Lộ mạo muội vào hỏi Ngài :     Thầy trầm tư việc tranh luận với Hạng Thác?   -  Phải.                Thầy không vui vì mình yếu lý ?  -  Không.                                  Thầy Tử Lộ có ý hồ nghi , nên Đức Khổng Tử nói tiếp  :          -Nầy Do,  bình sanh ta đi chu du thiên hạ để truyền bá Nhơn đạo, mặt luôn luôn hướng thẳng , lòng sáng tợ gương , ý thành, ngôn chánh .  Còn miệng lưỡi của Hạng Thác là miện lưỡi của của phường biện sĩ , <EM>nên có thể chứng minh ngựa trắng không phải là ngựa trắng </EM></FONT><EM>.</EM> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">Khi xướng</FONT> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">thuyết Liên Hoành cũng thuận, mà bày kế Hợp Tung cũng thông. Xét từ bản thất của ngôn ngử, cuộc tranh luận vừa qua cũng như nước chảy dòng đôi , xa trăm ngần đợt sóng nhấo ngô, nhưng kỳ thật không lượn lớn lượn nhỏ nào va chạm.  Do làm sao hiểu được  !  ( <EM><FONT size=3>Tử Lộ học trò giỏi của Đức Khổng Tử, tên Trọng Do, kêu tắt là Do )</FONT></EM>  </FONT><EM>.</EM></FONT></P>
<P><FONT size=4><EM>         T</EM><FONT face="Times New Roman, Times, serif">ử Lộ hỏi : - Vậy cớ nào Thầy buồn.?</FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">                         - Ta buồn vì có Khổng Khâu  mà còn phường biện sĩ, Hạng Thác nhắc cho ta nhớ đến vai trò của kẻ biện sĩ .  <strong>Biện sĩ chỉ thuyết cho sự lợi ích mà không thuyết cho Chơn Lý . Khắp thiên hạ, kẻ cầu lợi đông như kiến cỏ, người hướng về Chơn Lý đốt đuốt khó tìm.</strong></FONT>   <FONT face="Times New Roman, Times, serif">Thế sự trôi  chảy không ngừng . Chánh đạo của ta liệu truyền lưu được bao lâu nữa ? Đó chẳng phải điều đáng buồn hay sao ? </FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">    Tử Lộ toan lui ra , Đức Khổng Tử kêu lại hỏi  :               - Trò Do, trò còn nhớ người hiền nước Sở "                                  - Bẩm , có phải là Sở cuồng Tiếp Du ca hát nghêu ngao.    -Trò còn nhớ 2 ẩn sĩ họ Kiệt , họ Tràng ?                                     -Bẩm , có phải 2 lực điên ở giáp ranh Sở , Thái?        </FONT></FONT>  <FONT size=4><FONT face="Times New Roman"> Họ khuyên ta bỏ đi việc chính sự lụy phiền, để làm người tỵ thế.  Khuyên ta : Trời không hề nói gì mà vạn vật điều hòa. Ta cũng muốn êm lời, nhưng gặp  việc nghĩa mà không làm, biết Chơn Lý mà không nói thì phải sống với đồng lọai hay sống với chim muông !</FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">   Tử Lộ ra ngòai nói với các bạn : Thầy nói " <EM>Hậu sanh khả úy</EM>" Không phải sợ kẻ sanh sau  tài giỏi hơn mình, mà sợ làm sai lạc Chánh Lý bằng ngôn ngoa  xảo ngử vì lời nói đó thôi./-   </FONT></FONT><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">   </FONT></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman">                                                                                   <FONT size=5>Sưu tầm  </FONT>                               </FONT><EM>          </EM></FONT><EM>.</EM></P>                         
 

Facebook Comment

Top