Phụng Thánh
New member
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><o
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>1.- <FONT color=#ff0000>Cứu khổ về xác thịt.<o
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana; mso-bidi-font-style: italic">Đức Hộ Pháp Thuyềt Đạo tại Ðền Thánh, ngày 13 tháng 10 năm Ðinh Hợi (1947) nhân </SPAN><B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Vía Ðức Quyền Giáo Tông</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><o
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3> <o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Bần Ðạo nhắc lại một lần nữa, khi hiến Tam Bửu thì về chánh tế, khi nào đưa lên tức nhiên trình cho mình biết của Lễ ấy là ý nghĩa gì, đặng cầu nguyện hiến lễ cho Ðức Chí Tôn, khi thấy đưa lên mình cúi đầu dưng vật báu ấy là Tam Bửu cho Thầy.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Bí Pháp rất trọng hệ: Bông là xác (thân hình) khi nào hiến bông tức là hiến cả thi hài cho Chí Tôn làm vật tế lễ cho Ngài. Hiến rượu tức là hiến cả tinh thần trí não của mình. Hiến trà là đem linh hồn mình trọn dâng cho Chí Tôn, chính mình là thi hài con vật, mà vị Chánh tế đưa lên thiên đàng Chí Tôn của Lễ.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Ngày hôm nay là ngày Lễ Kỷ Niệm của Ðức Quyền Giáo Tông là vị Chức Sắc cao trọng của chúng ta. Bần Ðạo giảng tiếp thêm hai chữ: Cứu khổ. Luôn dịp Bần Ðạo tỏ cho toàn Hội Thánh tức là Thánh Thể của Ðức Chí Tôn và toàn con cái của Ngài biết rằng: Người là một chơn linh cao trọng, mặc dầu hình thể đã mất, nhưng khối thiên lương ấy vẫn còn mãi mãi chẳng hề hư hủ bao giờ. Bần Ðạo nói: Chí Tôn đến tình cờ làm cho trí não Bần Ðạo phải bị ngạc nhiên, rồi Bần Ðạo kiếm hiểu trong đôi ba năm sau, mới rõ đặng </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">hai chữ cứu khổ của Chí Tôn</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Lạ thay! Ðức Cao Thượng Phẩm và Ðức Quyền Giáo Tông biết nỗi lòng Chí Tôn khi Người nói hai chữ cứu khổ. Cứu là giúp, khỏi có ám nghĩa đủ năng lực định quyền nhứt đoán. Khổ là đau đớn, đau đớn về tâm hồn, đau đớn về hình thể. Biết người rồi mới thương người được, mới có thể nắm quyền người tu nơi cửa Ðạo, đặng độ rỗi nhơn sanh và chính mình yêu thương sẽ làm môi giới cho chúng ta yêu thương toàn thiên hạ.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Ôi! Hai chữ cứu khổ, nghe hai tiếng ấy những kẻ nào đã chịu những nỗi thống khổ, đau đớn về đạo đức tinh thần, làm như ta khao khát tinh thần việc chi trọng yếu vậy. Chúng ta đương đói mà có người đem bát cơm lại cho ăn, nghe đến mùi vị nó thâm thúy làm sao.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Ôi! Hai chữ cứu khổ, Ðạo lấy hình thể cho người đời dùng, nước <?:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Thế tình chẳng lạ gì, hễ tới chừng làm chi phi thường thì có một mình độc chiếc cô quạnh không ai nâng đỡ.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Nhìn trong thế gian nầy thấy những kẻ côi cúc đơn cô bị áp bức nên buồn, sự áp bức ấy cột trói vào vòng nô lệ tinh thần của họ, chừng ta ở trong nô lệ, </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana">mắt chúng ta đã chán thấy anh em ở chung một nhà, bạn tác với nhau chung chia đau khổ, nghèo hèn có nhau mà còn bị đè nén bằng cách gián tiếp, thế thường cũng chung là nô lệ thì còn ai có quyền hơn về hình thể lẫn tinh thần.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Phật Thích Ca có giải: Sanh, lão, bịnh, tử là bốn cái khổ của con người, mà cả hoàn cầu để cả trí não tinh thần tìm phương trừ diệt sao cho được bốn cái khổ ấy. Tìm phương thế làm cho nhơn sanh sống mỹ mãn. Hết sanh rồi lão, chúng ta thấy các nơi văn minh càng ngày càng tấn tới nữa, thì lo lập các dưỡng lão đường. Các nước trên mặt địa cầu nầy không quốc gia nào không nuôi kẻ già. Ðến bịnh ở một địa cầu nầy, hễ bao nhiêu người là bao nhiêu nhà thương chuyên chú trị an thiên hạ, nếu làm ra không đắc lực thì làm cho nhơn sanh phiến loạn. Ðến tử, các xã hội văn minh đang tìm phương cứu chữa làm sao cái chết con người không có thống khổ quá lẽ và làm sao cho gia đình chủng tộc qui tụ lại thành nước văn minh.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Thế nào làm giảm tứ khổ đó? Duy chuyên chú đặng cải sửa làm cho bớt khổ tinh thần, </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">ấy vậy khổ xác thịt do đâu mà ra là do nơi tại muốn sống cho hạnh phúc hơn người</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">, không có một mãnh lực nào định phận mình, nội công tâm quyết đoán.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Bởi nhơn sanh tự biết mình sang trọng trên vạn vật. Của cải của Chí Tôn để nơi thế nầy đảm bảo sanh mạng con cái Người không đủ, nên có thể nghèo hèn, người sang trọng, kẻ ngu tối, người minh mẫn</SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">, có người cho là bất công, mà sự bất công ấy do tại đâu? Do thiếu đạo đức</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">. Muốn trừ khổ ấy phải làm sao? Hiện đương tại mặt địa cầu nầy, các yếu nhơn đã làm gì đặng thâu tâm thiên hạ, định quyền chính trị? Duy có mãnh thương tâm trải thương yêu cho đời xem thấy. Lấy tâm trung chánh thương yêu đặng cứu vớt dân sanh giao sanh mạng họ trong tay làm chủ, làm người điều khiển đặng trị. Hỏi tâm ái truất thương sanh thiên hạ ai dám chắc có, tôi xin đặt một dấu hỏi. Phải nhiều gia đình, nếu quyền năng ấy có tâm lý đủ đều xuất hiện chơn thật có thể gieo thương vào lòng dân sanh toàn một nước, kêu gọi dân sanh đối đãi hòa ái cùng nhau chia sống với nhau. Nước nào may mắn được người chủ quyền sáng suốt đoạt đến mục đích, thì quốc dân ấy được hưởng vô cùng hạnh phúc gia đình. Quốc gia, xã hội cũng vậy, chỉ biết mình không biết người, tương tàn tương sát nhau. Vì cớ Ðạo Cao Ðài xuất hiện. Hỏi tại sao có Ðạo Cao Ðài? Khi nào trong gia đình thống khổ, thì có ông cha chung chịu cùng các con để giải khổ cho con. Trong nước nếu nhơn sanh khổ thì vị chủ quyền là Vua hay Giám Ðốc đứng lên cầm quyền nhiếp chánh tìm phương giải khổ cho nhơn sanh.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Hiện giờ đã qua quyền hạn quốc gia xã hội, đến vạn quốc thì ai vi chủ đặng làm được phận sự ấy? Vạn quốc đương thống khổ ai có phận sự dìu dắt họ ra khỏi cảnh khổ, nếu chẳng phải là Ðức Chí Tôn chưa ai vi chủ mặt địa cầu nầy được.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Ấy vậy, trong gia đình thì người Cha chịu khổ với con, các quốc gia và cả toàn dân ở mặt địa cầu nầy chưa ai chia khổ được. </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">Chí Tôn đến đặng kêu gào lòng yêu ái của toàn nhơn loại biết nhìn nhau là anh em, biết thương yêu nhau, binh vực nuôi nấng và tôn trọng nhau, đem hòa ái gieo truyền vào tâm lý loài người mà nói rằng: <I>"Tao là Cha bây, đến đây làm cho bây biết tao, đặng bây biết bây, bao giờ anh em bây biết thương yêu nhau, tức là ông Cha bây giải khổ cho bây về phần hồn và phần xác đó vậy".<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-INDENT: 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana; mso-bidi-font-style: italic">*****</SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><o
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in"><FONT size=3><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><o
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana; mso-bidi-font-style: italic">Đức Hộ<SPAN style="mso-spacerun: yes"> </SPAN>Pháp Thuyết Đạo tại Ðền Thánh, thời Tý rằm tháng 10 năm Ðinh Hợi (1947)</SPAN><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><o
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3> <o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Hôm qua Bần Ðạo đã giảng về phương pháp cứu khổ của Chí Tôn đem đến cho con cái của Ngài về hình thể tức nhiên về xác thịt.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Hôm nay Bần Ðạo tiếp, giảng phương pháp cứu khổ của Chí Tôn về tinh thần, tức nhiên về tâm hồn.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana">Cái khổ tâm hồn của loài người nó thống thiết nặng nề, nguy hiểm nhiệt liệt hơn cái khổ xác thịt muôn phần. Cái khổ tâm hồn ta thấy nhiều người chịu không nổi phải chịu quyên sinh, họ tưởng đau thảm của họ hễ diệt tiêu thi hài là hết, nguyên do quyên sinh là vậy. Họ lầm!</SPAN></I></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"> <o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Sự thống khổ tinh thần hay tâm hồn, dầu xác thịt nầy hủy hoại, cũng không an ủi được tâm hồn vẫn đau thảm như thường. Quyên sinh họ tưởng khỏi việc đau khổ phần xác, trái lại sự đau khổ tinh thần ấy vẫn sống mãi nơi Hư Linh lại còn dữ dội ghê tợn hơn nữa.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Ấy vậy, sự đau thảm nơi thế nầy bao nhiêu, nếu không đặng an ủi, nó sẽ còn khổ não thêm gia bội lúc ở cõi trần. Tại sao có sự khổ não tâm hồn? Loài người, chúng ta lấy hết khối óc tinh anh xét căn nguyên, do đâu mà xuất hiện? Ta thấy tuồng đời, các bậc nhơn sanh vô ngằn đẳng cấp, nếu làm thống kê định phẩm giá thì con số vốn vô cùng tận, </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana">bao nhiêu người, bao nhiêu tâm lý, khác hẳn cùng nhau, tại sao? Nếu ta biết rõ chơn lý của Ðạo thì do địa vị tấn hóa các chơn hồn, định phẩm hình thể mình chẳng phải sản xuất do quyết định của mình mà do tiến triển phẩm vị tinh thần trí não nơi Chí Tôn định vị. <o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Ðiều ấy không cần luận vì biết phần tâm lý, trí não mà hành tàng, sanh hoạt, mọi sự đều biệt phân, nên vì cớ mà Ðạo pháp Chí Tôn đã giải rõ: Toàn cơ quan thống khổ cốt để làm bài học hay, đặng tinh thần giục tiến tới nơi cao trọng cuối cùng là làm Chí Tôn trong vật loại. Chúng ta không cần luận.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Phần xác ta thấy gì? Thấy dường như trường bất công hiển nhiên trước mắt, </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">nếu không biết Ðạo thì chỉ trích cơ Tạo đoan bất công là phải.</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"> Tại sao chúng ta thấy dưới thế nầy, ai cũng là người như ai, sao có kẻ tài, người dở, kẻ trí, người ngu, kẻ hiền, người dữ. Cả thảy sự phân cách đặc biệt tâm lý cá nhân, ta thấy trường tranh đấu sanh hoạt tương liên, tỉ như học trò đến trường cùng đồng bạn với nhau, thấy mình sao tối tăm ngu muội, còn bạn mình sao sáng láng thông minh, ngu đến nỗi phải bỏ trường không học đặng nữa về làm tên dân hèn, bạn mình khôn ngoan hơn, lập phẩm vị cao trọng, làm quan quyền cầm vận mạng dân sanh, sửa trị phong hóa, làm lãnh đạo cho đời, sao có sự phân biệt lạ lùng như thế ấy? Học trò nào cũng quyết tâm rán học, mà học không nổi là do tại nơi đâu? Rán tranh, tranh không lại phải khổ tâm hồn. Ðó là một lý.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Còn lớn lên rồi trường đời chán mắt, nghề hay nghiệp giỏi tài tình đủ bảo thủ gia đình, với nghề hay khéo, kẻ khác kia thâu sự đắc lợi sanh sống hạnh phúc, muốn học làm theo mà học không nổi bắt chước lại hư, là tại mình ngu muội hơn mới vậy. Tức mình hổ thẹn, phải đau khổ tâm hồn, người ta làm được sao mình lại không, người lập danh vị đời đủ mực quyền hành, ta cả đời hiểu biết, có lẽ cũng như người, mà vẫn làm tôi tớ cho người ra thân mai một. </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">Uất ức tinh thần, người ta sao được thế mà mình như vầy? Thấy hiển nhiên trường đời bất công, tức mình, đó là khổ não tinh thần, tức là khổ não tâm hồn đó vậy.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Lại nữa, kẻ đi buôn kia cũng buôn như ai, với phương pháp như họ, sao họ lại được nhiều lời, lập lầu các nguy nga, vợ con đầy đủ sang trọng vinh hoa, còn mình dấn thân làm con buôn lỗ lã thất bại tiêu tan, tức mình quá sức tức nhiên phải thống khổ tâm hồn.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">Mấy lẽ bất công ấy thiên hạ tìm phương thuốc</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">, có người theo huyền vi tìm mãi, kiếm mãi, chờ có người đủ phương cứu khổ tâm hồn mà cũng tìm chưa gặp đặng. Mang xác thịt phải chịu một phen thống khổ, đầu óc tính toán, tại sao mình tài tình hoạt động có hơn thiên hạ, mà làm thì thất bại, tục gọi không thời buồn bực tức tối đủ thứ, rồi đành an ủi lấy mình bằng câu: "Tài mạng tương đố" mà thật ra không biết quyền năng do đâu mình phải chịu thống khổ như thế.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Các sự thống khổ, Bần Ðạo luận từ nãy đến giờ, thiên hạ tìm thuốc cứu khổ, chạy mãi không tìm đặng cho nên không một người nào sống ở đời được thỏa mãn. Kẻ hèn, người sang, kẻ trí, người ngu, thất công tìm phương an ủi. Như hai vợ chồng anh nhà nghèo kia, thấy thiên hạ giàu mình nghèo, mảnh áo chưa lành, ăn buổi mơi lo buổi chiều, đau khổ, không hiểu duyên cớ nào người ta sang trọng, hết sức khóc than rồi cũng tự mình an ủi lấy nhau, ngồi ngâm nga hát ru tâm hồn:<o
<P =thi style="MARGIN: auto 0.5in auto 45pt"><FONT size=3><I><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">"Người ta giàu cái quần cũng đũi, cái áo cũng đũi,<BR>Ðôi đứa mình nghèo đốn củi, đốt than.<BR>Nghèo hèn xin bậu chớ than,<BR>Rảnh đồng công mối nợ, anh mua lụa hàng may cho".</SPAN></I><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Hát như vậy rồi có lẽ vợ bớt khóc, mà anh ta cũng buồn cười.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Còn trí như Khổng Minh, hồi đốt Tư Mã Ý đặng bảo thủ nghiệp Lưu, sợ có ngày sẽ vào tay Tư Mã Ý. Ðốt nửa chừng trời mưa tắt cứu Tư Mã Ý khỏi chết, tức quá không biết an ủi làm sao ngước mặt lên trời than: "Mưu sự tại nhơn, thành sự tại thiên. Thiên lý vị nhiên, vị nhiên" nếu không an ủi như vậy, ắt ông phải điên mà chớ.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Ông Hồ Ðịch thấy Nhạc Phi bị Tần Cối giết một cách tàn nhẫn vì tại ngu trung, nghe Phiên đem binh phạt Tống, ngồi xem kết quả bên nào ăn thua, nhứt là đợi cho quả báo nhà Tống, nhưng Trời định Tống không thua, Phiên phải thối binh về nước, tức mình than rằng: "Thiên Ðịa hữu tư, thần minh bất công" đó là an ủi một cách hung bạo.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Ngày giờ nào nhơn sanh tìm phương an ủi cho bớt thống khổ phương an ủi tìm cũng đáo để như tìm gió theo mây, chạy đến </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">gõ cửa Khổng Phu Tử</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">: "Ông có thuốc gì an ủi nỗi thống khổ tâm hồn của tôi chăng?". Thì Khổng trả lời: "Phương chuyển thế không cùng, dầu đạt được Bí Pháp lấy Trung Dung cũng chưa thỏa mãn". <o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">Sang gõ cửa Phật Thích Ca</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">: "Phật có thuốc gì chữa nỗi thống khổ tâm hồn tôi chăng?". Phật đem chơn lý Tứ khổ trước mắt là: Sanh, lão, bịnh, tử, ấy là chơn lý. Người mới tự xét, tôi không muốn sanh, mà ai sanh tôi ra chi để tôi chịu khổ thế nầy. Sống tôi không muốn sống, vì sống là gốc sản xuất Tứ khổ. Cái khổ ấy chẳng phải của tôi mà ai làm cho tôi khổ, cũng không thỏa mãn tâm hồn. <o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Tìm nơi Phật không thấy đặng gì, </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">đến gõ cửa Lão Tử</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">: "Bạch Ngài, có món thuốc gì an ủi tâm hồn tôi chăng?". Bảo cứ giữ đạo đức làm căn bản, thoát mình ra khỏi thúc phược thế tình lên non phủi kiếp oan khiên nơi tịch mịch an nhàn thân tự tại. Nếu không thế ấy thì đừng mơ mộng gì thoát khổ được. Nghe lời lên núi ở mà ngặt nỗi hễ mỗi lần đem gạo lên ăn thì khó nhọc trần ai khổ nhộng. Ðói tuột xuống, thất chí nữa, thành phương an ủi cũng ra ăn trớt. <o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">Rồi đến gõ cửa Jésus de Nazareth hỏi</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">: "Ðấng Cứu Thế có phương thuốc nào trị thống khổ tâm hồn tôi chăng?". Trả lời: "Nếu các ngươi quả quyết nhìn nhận mình là con cái Ðức Chúa Trời, tức là Ðức Chí Tôn, làm như Người làm, mới mong an ủi tâm hồn được". Trong khuôn khổ phương pháp làm con cái của Chí Tôn thì lắm kẻ nói được mà làm không được, cũng như tuồng hát viết hay mà không có kép tài đặng hát.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Cả thảy không chối: Cũng có kẻ an ủi được nhờ đức tin vững vàng, còn phần nhiều ngược dòng đi ngã khác, không ở trong lòng Chí Tôn chút nào tất cả. Thất chí nữa hết thế tìm ai.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">Bây giờ Chí Tôn làm phương nào trong thế kỷ 20 nầy đặng an ủi tâm hồn nhơn loại,</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"> Ngài đến cùng con cái của Ngài, quả quyết rằng: Nếu các con cái của Ngài tức là Thánh Thể của Ngài mà lập Ðạo không thành, thì Ngài phải tái kiếp. Trọng hệ gì dữ vậy? Ngài đến thế lập Ðạo, từ tạo thiên lập địa không cơ quan nào rời khỏi tay Ngài. Ngự Mã Quân của Ngài sợ sệt kinh khủng</SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana">, vì mỗi lần Ngài tái kiếp thì phải chịu mọi điều thống khổ xác thịt lẫn tâm hồn.</SPAN></B><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Mỗi phen đến, đặc biệt Ngài muốn thế nào sự đau khổ của Ngài đó sẽ làm cơ quan giải thoát cho toàn thiên hạ. Sợ Chí Tôn phải khổ, nên Ngự Mã Quân tái kiếp lập Ðạo thay thế cho Ngài. Tại sao vậy? Nói thật, không ai có quyền năng nào hơn mẹ ru con, không ai có quyền năng bằng cha yêu ái, khi con đau đớn, con đương khóc mẹ bồng thì liền nín, còn cha hôn một cái, hết thảm hết buồn.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Chí Tôn sai các vị Giáo Chủ đại diện Ngài đến lập Ðạo do danh thể của Ngài, vâng mạng lịnh nơi Ngài, đến thay thế giáo hóa con cái của Ngài. Chưa vị nào an ủi được sự đau thảm cho trọn vẹn cái khổ của đời. Khối đau thảm ấy từ buổi có loài người chất chồng vô số kể.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: #000090; FONT-FAMILY: Verdana">Ngài đến bồng nhơn loại trong tay, ru rằng: Khối đau khổ tâm hồn của các con là tại các con đào tạo chớ không phải của Thầy, khổ là do quả kiếp mỗi đứa dục khổ cho nhau. </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: green; FONT-FAMILY: Verdana">Muốn giải khổ không gì khác hơn đập đổ các đẳng cấp tâm hồn, thống nhứt nhơn loại, nhìn nhau là anh em đồng máu thịt, cũng một căn bản cội nguồn, hầu chia vui sớt nhọc, biết tôn ti nhau, kẻ trên không áp chế người dưới, trí không hiếp ngu, hèn sang không phân biệt, mực thước tâm hồn nhơn loại phải đồng phẩm giá, đồng quyền năng.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Ngày giờ nào, nhơn loại biết tôn trọng nhau, dầu sang hèn nhìn nhau là anh em cốt nhục, ngày ấy phương giải khổ không khó. Các con nghe Thầy mà làm y lời Thầy thì khổ ấy tự tiêu diệt. Nếu các con còn đau thảm, thì đấm ngực nói: <SPAN style="mso-bidi-font-style: italic">"Khổ nầy do các con tạo, không phải do Thầy định tội đa nghe".</SPAN><o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Thầy đến chỉnh đốn tâm lý loài người, tránh tranh đấu, tiêu diệt lẫn nhau thì không còn hổn loạn với nhau, thì tức nhiên diệt khổ chớ có chi đâu lạ. <o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Cơ quan giải khổ tâm hồn của Ngài là đó.<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Phụng Thánh st </FONT><FONT color=#666666 size=2><EM>[Thuyết Đạo của Đức Hộ Pháp, Quyển Nhứt, do Ban Đạo Sử Cao Đài Tòa Thánh Tây Ninh, ấn hành năm Canh Tuất, 1970]</EM></FONT></SPAN></B></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana">Nghe nhạc </SPAN></B><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: #003300; FONT-FAMILY: Verdana">Tình Cha :</SPAN></B></FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: #003300; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT color=#0000ff><A href="http://au.youtube.com/watch?v=dImLAqFlG3c" target="_blank">http://au.youtube.com/watch?v=dImLAqFlG3c</A></FONT></SPAN></B></FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in"><FONT size=3><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: #003300; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT color=#0000ff></FONT></SPAN></B><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><o