<P>Trước tiên HQ xin giới thiệu một chút về bài luận đạo vấn đáp.Nào kính mời chư vị tiền bối cùng A C E :</P>
<P align=left ="THAN1"><FONT size=3>Hội Thánh nhóm ngày mồng 6 tháng 8 năm Ðinh Mão đã công nhận và hoan nghinh quyển sách "LUẬN ÐẠO VẤN ÐÁP" của tác giả là Ðạo Hữu Nguyễn Trung Hậu. Lời giải phân chánh lý, câu văn từ trôi chảy, ai nghe qua cũng đều hiểu. Ấy là một quyển sách rất cần ích cho chư Chức Sắc Thiên Phong đã lãnh phần trách nhậm lớn lao để phổ thông Thiên Ðạo.</FONT></P>
<P align=left ="THAN1"><FONT size=3>Vì vậy nên tôi ra công ấn tống quyển sách nầy. Xin chư Hiền Hữu hãy đọc rồi chiêm nghiệm cho kỹ càng, hầu đối đáp với người chưa rõ tôn chỉ Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ.</FONT></P>
<P align=left ="THAN1"><FONT size=3>Quyển sách nầy sẽ dùng làm việc cần ích trong Ðạo, còn tác giả thì dưng trọn bản quyền cho Hội Thánh.</FONT></P>
<P align=left ="THAN1"><FONT size=3>Nay kính,</FONT></P>
<P align=left ="THAN1"><B><FONT size=3>Thái Phối Sư LÂM QUANG BÍNH</FONT></B></P>
<P align=left ="THAN1"><FONT size=3>bài viết ở bên dưới.Nào mời các bạn :</FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0501><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Nghe rằng anh tu theo Ðạo Tiên phải chăng?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Nhiều người, vì thấy có cơ bút, tưởng rằng tôi tu Tiên, vì cơ bút do nơi Ðạo Tiên mà ra chớ kỳ trung Ðạo mà tôi sùng bái là Ðạo của Ðức Cao Ðài Thượng Ðế gọi là Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ</strong>.</FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0502><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Thuở nay tôi nghe nói Ngọc Hoàng Thượng Ðế, sao bây giờ anh gọi là Cao Ðài Thượng Ðế?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Mỗi lần khai Ðạo, Ngọc Ðế đều lấy Thánh danh riêng, như đời Châu Sơ, Ngài giáng thế bên Trung Hoa lập Ðạo Tiên, thì lấy Thánh danh là Lão Tử, qua lối Trung Châu (giữa đời nhà Châu), Ngài giáng sanh bên Ấn Ðộ, lập thành Ðạo Phật, Ngài lại lấy Thánh danh là Thích Ca Mâu Ni Phật. Ðời Hớn, giáng sanh lập Ðạo Thánh, Ngài lại lấy Thánh danh là Jésus. Ngài phổ độ lần nầy là lần thứ ba bên Á Ðông, nên gọi là Tam Kỳ Phổ Ðộ. Ngày nay, tùy theo thời thế, Ngài không giáng sanh như hai lần trước, chỉ dùng huyền diệu Tiên bút mà truyền Ðạo, Ngài lại lấy Thánh danh là Cao Ðài.</strong></FONT></P>
<P ="THAN1"><FONT size=3><strong>Vả lại, Cao Ðài là Thánh danh tắt, chớ toàn danh là: Cao Ðài Tiên Ông Ðại Bồ Tát Ma Ha Tát.</strong></FONT></P>
<OL>
<LI>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>Cao Ðài là Ðài Cao, chỉ về chỗ cao thượng của <I>Ðạo Nho,</I> </strong></FONT></P>
<LI>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>Tiên Ông là chỉ về <I>Ðạo Tiên,</I> </strong></FONT></P>
<LI>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>Ðại Bồ Tát Ma Ha Tát chỉ về <I>Ðạo Phật.</I> Thánh danh ấy gồm đủ Tam Giáo qui nguyên phục nhứt vậy. Tuy vẫn gọi Thánh danh là Lão Tử, Thích Ca, Jésus, Cao Ðài, chớ cũng một Chơn linh của Thượng Ðế. </strong></FONT></P></LI></OL>
<P ="LUAT"><A name=0503><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Cơ bút là tối trọng, anh nói rằng Thượng Ðế giáng cơ dạy Ðạo, mà lấy chi làm chắc? Không biết chừng Thánh, Thần hoặc Ma Quỷ nhập cơ, rồi mạo danh Thượng Ðế, chớ bực Chí Tôn đâu khứng giáng chốn phàm trần nầy là nơi âm khí nặng nề ô trược?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Phải, cơ bút là việc tối trọng, cho nên muốn thấu đáo diệu tánh bút cơ, cần phải gia công tra cứu, nhứt là năng hầu đàn, phải dò Thánh Ngôn từ đầu chí cuối, rồi nghĩ suy, xét nét đến cùng. Tôi cũng nên phân cho anh biết rằng nhiều bài Thánh Ngôn giáng cơ đều dạy đạo lý sâu xa huyền bí, ngoài Thượng Ðế thì không vị Thánh, Thần, Tiên, Phật nào dám lậu ra cho nhơn sanh biết được. Cơ bút là tối trọng, nếu không hiểu Ðạo và ít năng hầu đàn, thì không thể nào phân biệt giả chơn cho được. Ðiệu bút cơ như âm nhạc, kẻ thuở nay không thông thạo, không thế nghe đờn mà biết dở hay. Tuy cũng nghe như mọi người, mà điệu cao thâm, giọng phù trầm, không phải nhà nghề, không bao giờ thấu được. Ðiệu cơ bút như vàng, như ngọc, chưa dùng đến chưa hề biết thử ra sao. Sách có câu <I>"Vị thường thức kim, yên năng thí kim".</I></strong></FONT></P>
<P ="THAN1"><FONT size=3><strong>Thánh, Thần, Tiên, Phật là bậc quả cao, đức trọng, lẽ đâu dám coi luật Trời làm nhẹ mà mạo danh Ngài? Dầu có giáng cơ dạy Ðạo thì cũng thọ mạng nơi Ngài, có vậy thì cũng xưng danh thiệt mà thôi, hà tất phải giả danh cho phạm đến Thiên Ðiều? Còn nếu nói rằng sợ ma quỷ nhập cơ rồi mạo danh Thượng Ðế thì lại càng sai lầm hơn nữa. Ma quỷ vẫn thuộc âm thần, trọng trược, lành ghét, dữ ưa. Lẽ đâu chịu nhọc giáng cơ dạy đạo mà dìu dắt chúng sanh vào đường ngay nẻo phải, há không trái ngay sở thích của họ đi chăng? Mà nếu dạy đạo thì ma quỷ biết chi mà dạy? Nói cùng mà nghe, bất luận vì khuất mặt nào, nếu giáng cơ dạy điều đạo đức, rồi thiên hạ nghe theo, cho đời được thái bình, dân gian an lạc, thì chúng ta cũng nên sùng bái vì khuất mặt ấy. Cái chánh, cái tà cũng dễ cho chúng ta phân biệt. Kìa như Ðạo Gia Tô, Ðạo Lão, Ðạo Thích đều là Chánh Giáo, nên mới có muôn vạn người tín ngưỡng, Ðạo Cao Ðài mới có hơn một năm mà đã có mấy mươi muôn người sùng bái, đó là một bằng cớ hiển nhiên chứng chắc là Chánh Ðạo. Lại nữa, về Thiên Ðạo thì chỉ có Ngọc Hoàng Thượng Ðế lập ra mà thôi, không phải Ngài thì không ai lập được, mà lập được tức là Ngài vậy.</strong></FONT></P>
<P ="THAN1"><FONT size=3><strong>Anh lại nói rằng có lẽ đâu Thượng Ðế khứng xuống chốn phàm trần ô trược. Câu hỏi nầy làm cho tôi rõ rằng anh chưa biết Ðạo là gì. Anh tưởng cho Thượng Ðế như người phàm vậy, nên muốn giáng cơ nơi đâu cần phải đích thân đến đó. Thượng Ðế vẫn biến hóa vô cùng, muốn giáng cơ nơi đâu, Ngài chỉ dùng điễn quang truyền tín mà thôi, có đâu xuống phàm mà anh phòng lo âm khí nặng nề ô trược.</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0504><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Anh nói Thượng Ðế biến hóa vô cùng mà anh tưởng tượng Ngài ra thế nào?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Chúng ta không thế nào lấy trí phàm mà tưởng tượng hình dạng Ngài cho được. Thượng Ðế không hình dạng riêng như người phàm vậy. Nếu Ngài giáng sanh bên Tây Âu thì lấy hình dạng người Tây Âu, Ngài giáng sanh bên Ðông Á thì lấy hình dạng người Ðông Á, Thượng Ðế vẫn là một khối linh quang vô cùng vô tận, nhờ đó mà nhơn loại, thú cầm và thảo mộc mới có sự hằng sống. Cái ánh sáng chói rọi của các ngôi tinh đẩu là Ngài, cái dạng non cao rừng thẳm là Ngài, cái vẻ nông sâu, biển cả là Ngài, chòm thảo mộc sum suê, thạnh mậu là Ngài, cái giác tánh của thú cầm là Ngài, cái linh tâm của nhơn loại là Ngài. Tóm lại vạn loại đều có chất sanh, mà cái chất sanh vẫn một phần trong khối linh quang của Thượng Ðế, tức là Thượng Ðế vậy. Tôi giải sơ cho anh hiểu chút ít vậy thôi, chớ không thể nào giải cho tận lý được. Muốn giải cho tận lý, thì không khác nào giải cho một người đui từ trong bụng mẹ biết cái màu đỏ là làm sao.</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0505><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Anh nói rằng Thánh, Thần, Tiên, Phật không dám mạo danh Thượng Ðế thì tôi cho là phải. Song tôi còn e một nỗi là kẻ chấp cơ không thiệt chăng?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>Người Ðạo hỏi: - Anh thuở nay có hầu đàn chưa?</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><FONT size=3><strong>Người kia trả lời: . Có một đôi khi.</strong></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>Người Ðạo hỏi: . Mỗi lần hầu đàn, anh phải tốn kém bao nhiêu?</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><FONT size=3><strong>Người kia trả lời: . Ðàn lập ra, tự do ai muốn đến hầu cũng được, miễn ăn mặc cho trang hoàng thì đủ, khỏi tốn kém chi hết <SPAN style="FONT-STYLE: normal">(Ðây tôi xin để lại hai chữ vấn đáp như trước).</SPAN></strong></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Thế thì kẻ phò cơ dối giả có ích gì? Như một hai lần thì cho kẻ phò cơ dối giả cũng còn có chỗ phải, chớ đàn lập ra năm nầy, tháng nọ, ai công đâu làm vậy? Mà nếu cho là dối giả, thì kẻ chấp cơ dối giả lấy họ là phải hơn. Song họ dại gì mà dối giả lấy họ. Vả lại, thiếu gì chuyện dối, lại cả gan mạo danh Thượng Ðế mà làm việc trò chơi?</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0506><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Anh mới nói Ðạo Gia Tô, Ðạo Lão, Ðạo Thích là Chánh Ðạo, thế thì Tam Giáo đã có rồi, hà tất phải cần lập Ðạo khác?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Ðạo đã có sẵn từ tạo Thiên, lập Ðịa, hễ có Ðời tức là có Ðạo. Hư Vô là Ðạo, Âm Dương là Ðạo, Trời Ðất là Ðạo, nhơn vật là Ðạo. Tam Giáo là Ðạo chánh thuở nay, song bị tay phàm canh cải càng ngày càng xa Thánh giáo mà hóa Phàm giáo. Thượng Ðế lấy làm đau đớn, hằng thấy nhơn sanh phải bị sa vào tội lỗi, mạt kiếp chốn A Tỳ, nên nhứt định chuyển Tam Giáo qui nguyên phục nhứt chấn hưng Tôn giáo lại cho hoàn toàn, rồi khêu sáng ngọn đèn thiêng liêng lên để dìu dắt bước đường cho kẻ có công tu hành mà phải xảy chơn, lạc lối.</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0507><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Nếu muốn chuyển Tam Giáo, qui nguyên phục nhứt, sao Thượng Ðế không chuyển Ðạo bên các xứ liệt cường cho dễ, lại lựa chi xứ Nam Việt là xứ nhỏ nhen, hèn yếu, con cũng đồng con, sao lại thương người Nam hơn người nước khác, tôi e mất công bình đi chăng?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Vì e mất lẽ công bình thiêng liêng ấy nên Ngài mới chuyển Ðạo tại nước Nam. Vì bấy lâu dân ta cam chịu phận hèn, nếu không nhờ mối Ðạo Trời, thì chẳng biết chừng nào thoát khỏi vòng hắc ám.</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0508><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Chẳng phải một nước Việt Nam hèn mọn mà thôi, thiếu gì nước khác còn thấp hèn hơn nữa, như... </strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Phải, song mấy nước ấy còn kém bề đạo đức chưa đến hồi gội ơn võ lộ. Nước Nam ta, tuy hèn mọn mặc dầu chớ nền đạo đức, mối luân thường còn nắm giữ. Thượng Ðế là Cha cả, các nước vẫn con chung. Nước nào biết gìn giữ cang thường, biết trau giồi đạo đức, thì tự nhiên được lấy phần hơn. Theo phàm đây, tỉ như một ông cha có ba bốn đứa con, tuy ông cũng đồng thương, mà nếu muốn giao phần trách nhậm chi nặng nề một đứa trong chúng nó, tự nhiên ông cũng lựa đứa nào cho đạo đức vẹn toàn mới khứng giao trách nhậm ấy. Nước Nam ta vẫn là đứa con lựa của Thượng Ðế vậy.</strong> </FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0509><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Tại sao lúc trước đàn nào cũng có cầu cơ mà bây giờ ngưng vậy?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Lúc ban sơ, chúng tôi chưa hiểu Ðạo là gì, Thượng Ðế mới giáng cơ chỉ bảo về việc phổ thông cùng trật tự trong nền Ðạo, nay đâu đó đều xong, luật Ðạo lập thành cứ theo mà hành đạo. Buổi ban sơ chúng tôi như con nít mới học đi, Ngài dùng huyền diệu cơ bút để dìu dắt bước đường cho vững, nay đã cứng gối rồi, Ngài để cho đi một mình mà tự lập, nếu Ngài giáng cơ mãi, thì nhân lực ở đâu?</strong></FONT></P><!-- Signature -->
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0701><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Thời đại nầy là thời đại kim tiền, mạnh được yếu thua, khôn sống, bóng chết, đương hồi lượn sóng cạnh tranh lừng lẫy, đuốc văn minh chói rọi Mỹ Âu. Nước ta là nước thấp hèn, lẽ phải nôn nóng theo người, nếu cả nước cứ để dạ tham thiền, lim dim niệm Phật, tôi e phải phế hết việc đời, rồi có ngày phải tuyệt chủng đi mà chớ?<?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com
ffice
ffice" /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Tôi đã giải trước rằng tu hành đều có thứ lớp, bực hạ thừa cũng làm ăn như thường, duy tâm chí giữ được hiền từ, tánh tình chơn thật, cả nước đặng vậy, trăm họ thái bình, muôn dân liền lạc, đối với nhau được chữ ôn hòa, không ganh hiền ghét ngõ, chẳng mong lường gạt lẫn nhau, buôn bán giữ mực thiệt thà, cư xử một lòng thành tín. Nếu được vậy thì khôn dại có ích chi?<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than1"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>Cạnh tranh là một điều bó buộc trong luật đời, nhờ cạnh tranh mà đường nông thương sanh hoạt, nhà kỹ nghệ mở mang, song phải dụng tinh thần, trí thức và do theo công lý, đạo đức mà cạnh tranh, dùng võ lực mà cạnh tranh, tức là hiếp lẫn nhau về đường mạnh yếu, đời mà mắc phải cái nạn cạnh tranh bằng võ lực ấy thì là đời dã man, có đâu gọi là văn minh được? Ngày nào cả nhơn loại rõ thông đạo lý, rồi biết thương nhau như con một cha, thì mạnh yếu có ích gì? Rồi ra tránh khỏi cái nạn giết lẫn nhau, mà hễ không giết lẫn nhau nữa thì lo chi tuyệt chủng?<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than1"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>Nước ta thấp hèn về phần võ lực và học thức mà thôi, chớ chưa ắt thấp hèn về phần đạo đức. Cái thua kém thì chịu đã đành, còn điều mà ta có thể hơn người, tức là đạo đức, lại sao không lo trau giồi un đúc?<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than1"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>Kẻ tu đến bực thượng thừa là kẻ phế hết trần duyên lại là phần ít. Kìa như một sở học đường, tuy vân số đến năm ba trăm sĩ tử, mà sau rồi lại được mấy người bước chơn vào đường quan lại? Nếu bao nhiêu học sanh đều trúng thí rồi bổ vào hàng quan lại hết bấy nhiêu thì ai đâu mà lo việc khác? Tuy nhiều thì nhiều thiệt, mà khi bước chơn ra khỏi bốn vách học đường rồi, trong hàng sĩ tử cũng có kẻ rủi, người may, kẻ hay, người dở. Cho nên nếu cả nước mà tu thì cũng chưa ắt tu đồng một bực thượng thừa hết. Tu bực nào nhờ theo bực nấy, tỉ như học lớp nào biết theo lớp nấy, duy có một điều ích chung là: Nếu cả thảy lo tu thì cả thảy được ít nhiều đạo đức, cũng như cả thảy học sanh lo học thì cả thảy được ít nhiều học thức vậy. Thế thì dầu cho cả nước mà tu thì việc đời cũng không bỏ phế.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0702><EM><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><U>VẤN:</U></FONT></EM></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Sao Tạo Hóa không sanh nhơn loại cho trọn lành, để sanh chi kẻ hiền, người dữ, rồi phải nhọc công giáo đạo?<O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Con người thọ sanh đều được trọn lành, cái bổn tánh ấy do nơi điểm linh quang của Tạo Hóa ban cho. Rồi ra có kẻ lành, người dữ là tại nơi biết cùng không biết trau giồi Thánh chất đó thôi. Ðấng Tạo Hóa là Cha cả, nhơn loại vẫn con chung, cha nào lại chẳng muốn cho trai lành, gái hạnh. Cha dầu muốn vậy mà con cãi quá thì mới sao? Vậy mới có lành thưởng, dữ răn, luân hồi quả báo. Ấy là luật công bình thiêng liêng của Tạo Hóa. Ngài lại vì đức háo sanh không nỡ để cho sanh linh chịu nhiều hình phạt, mới lập Ðạo cho mà nhờ. Ðạo vẫn là đường để dắt sanh linh thoát khỏi luân hồi, quả báo vậy.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0703><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Anh chắc có luân hồi, quả báo chăng? <O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT color=#000060><FONT size=3><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Tôi có đủ bằng cớ chứng chắc rằng có luân hồi, quả báo, mà muốn cho anh hiểu rõ, không phải luận vắn tắt mà rành, muốn luận cho rành, cần phải giảng giải dông dài mất hết ngày giờ quí báu của chúng ta. Vậy xin anh hãy xem sách <I>"Tiên Thiên Tiểu Học"</I> nơi trang 21, 22 </strong></FONT></FONT></FONT><A href="ic32pp:F:\CaoDai%20ebook\70\7004\07-ldvd.htm#0703*#0703*" target="_blank"><U><FONT face="Times New Roman" color=#800080 size=3>(*)</FONT></U></A><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong> và sách <I>"Luân Hồi Quả Báo"</I> thì rõ thông.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<DIV style="BORDER-RIGHT: medium none; PADDING-RIGHT: 0in; BORDER-TOP: black 1pt solid; PADDING-LEFT: 0in; PADDING-BOTTOM: 0in; MARGIN-LEFT: 150pt; BORDER-LEFT: medium none; MARGIN-RIGHT: 0in; PADDING-TOP: 0in; BORDER-BOTTOM: medium none; mso-element: para-border-div; mso-border-top-alt: solid black .75pt">
<P style="MARGIN: 0.75pt 0in 7.5pt" ="ghichu"><A name=0703(*)><SPAN style="COLOR: maroon"><FONT face="Times New Roman">(*)</FONT></SPAN></A><FONT color=#002c00><FONT face="Times New Roman"><strong> Sách "TIÊN THIÊN TIỂU HỌC" bài số 15: Kiếp Luân Hồi.<O
></O
></strong></FONT></FONT></P></DIV>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0704><EM><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><U>VẤN:</U></FONT></EM></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Tạo Hóa phép tắc vô cùng, nếu Ngài dùng huyền diệu Chí Tôn, tôi tưởng một ngày Ðạo lập đã thành rồi?<O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Nếu Ngài dùng huyền diệu theo lời anh mới nói đó, kẻ dữ chỉ sợ oai linh của Ngài mà theo Ðạo vậy thôi, chớ chẳng chi gọi là tín ngưỡng, mà người không tâm đạo, không tín ngưỡng có đáng cho Ngài độ rỗi chăng? Vả lại, Ðạo Trời có lắm điều hư hư, thiệt thiệt, ý Ngài muốn cho mọi người thong thả xét suy, kẻ có lỗi mà biết ăn năn tự hối mới đáng cho Ngài cứu độ.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0705><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Anh gọi tu là trau giồi đức tánh, cải dữ làm lành. Tôi thuở nay cứ một mực làm lành, không hung ác với ai, chẳng tham lam trộm cướp của ai, hà tất phải cần tu?<O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Tôi đã nói rằng không ai dám gọi mình là trọn lành, Thánh Hiền xưa còn phải xét mình hằng bữa. Ngày nay mình là người hiền đức, biết đâu cảnh ngộ sau nầy không biến đổi mình ra người hung bạo? Tu là đem mình buộc vào luật Ðạo, có luật bó buộc mới có thể giữ mình trong sạch luôn luôn. Vả lại mấy kẻ thuở nay hay làm lành lánh dữ, tuy vẫn chẳng tu hành, mà tự nhiên đã có Ðạo rồi <I>(Ðạo tâm),</I> có một điều là không hay biết, vì không hay tìm kiếm xét suy. Tôi đã nói rằng: <I>Hễ có Ðời tức là có Ðạo.</I> Con người sanh ra thọ của Tạo Hóa một điểm linh quang, tức là <I>Ðạo Trời</I> vậy. Hình hài lại nhờ thọ tinh cha, huyết mẹ, tức là <I>Ðạo Cha Con,</I> ở trong đất nước vua là <I>Ðạo Vua Tôi,</I> nhờ ơn Thầy dạy dỗ, tức là <I>Ðạo Thầy Trò,</I> vân vân. Biết <I>Thiên Ðạo</I> mà theo, rõ <I>Nhơn Ðạo</I> mà giữ là kẻ hoàn toàn. Nhơn Ðạo giữ tròn mà xa Thiên Ðạo là người khiếm khuyết vậy.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0706><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Tu hành có chắc thành Tiên, Phật chăng?<O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Làm lành để cầu danh, làm phải để được phước, tức là người không chơn chánh. Tu là biết ơn Trời Ðất, biết đạo luân thường, cho tròn bổn phận làm người, chớ tu mà trông thành Tiên, thành Phật thì chưa gọi là chơn tu. Song sự thành Tiên Phật đó, nếu vẹn đạo tu hành, dầu không mơ tưởng, tự nhiên cũng đến.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0707><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Theo lời anh giải đó, thì tu cũng là một điều tốt, song tu thì phải sớm khuya kinh kệ, Rằm Ngươn phải đi chùa, một là mất hết ngày giờ, hai là phế việc làm ăn rồi ra nghèo túng, ai vô mà chịu cho mình?<O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Cúng kiếng ngoài giờ làm lụng, ít giờ rảnh chế bớt chút đỉnh cũng không sao, quí chăng tại <I>lòng thành kính</I> đó thôi, còn việc Rằm Ngươn cúng chùa là tự lòng mình, rảnh thì đi, không rảnh thì thôi, không ai bó buộc, ở nhà cúng mà thành còn hơn đi chùa mà thất kỉnh. Anh lại nói rằng sự cúng kiếng làm cho phế bớt việc nhà. Ðiều ấy rất sai, theo lời tôi mới giải, thì cúng kiếng là cúng kiếng, làm ăn là làm ăn, ngày giờ đâu đó khác nhau, giàu nghèo là do mạng số hoặc ăn cần ở kiệm, hoặc phóng túng chơi bời, sợ tu mà phải nghèo là không chánh đáng vậy. Duy có kẻ thuở nay hay tham lam, lường gạt người thì mới sợ tu mà nghèo, vì sợ nếu tu, thì không dám tham lam lường gạt nữa, rồi ra mất mối lợi đi.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0708><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Nếu cả thế gian tu hết rồi thành Tiên Phật hết thì trái đất nầy phải bỏ không sao?<O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Nếu trái đất nầy phải bỏ không theo cách anh nói đó, thì cũng nên cầu cho nó bỏ không, chớ có sao đâu phòng sợ? Ðiều khá tiếc là không được như vậy. Kẻ tu hành như lúa, mà lúa trồng hoài ai lại thấy dư? Kẻ không tu như cỏ, mà cỏ phát hoài ai thấy tuyệt chăng? Anh sợ cho thế gian hết người, thì không khác nào anh sợ cho cả thế gian hết cỏ vậy.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0709><EM><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><U>VẤN:</U></FONT></EM></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Theo lời anh nói, thì tu hành là thờ Trời, kỉnh Phật, giữ đạo luân thường, vậy thì đủ rồi, cần gì phải ăn chay? Vậy chớ con trâu ăn cỏ cả đời, sao không thành Tiên Phật?<O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Ăn chay là một phần bó buộc trong luật Ðạo, giải ra đây thì dông dài lắm, xin anh xem sách <I>"Trai kỳ"</I> thì rõ. Còn nói con trâu ăn cỏ cả đời mà không thành Tiên Phật là tại nó không có linh tánh và không luyện Ðạo như người. Tỉ như muốn cất một cái nhà phải cần có vôi ngói, cây, gạch, cát, đá, vân vân. Mà nếu mua mấy vật ấy rồi chất đống đó, thế nào thành cái nhà cho được? Muốn thành cái nhà, phải cất, muốn thành Tiên Phật, phải luyện Ðạo.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0710><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Anh đã phân rằng nếu vẹn đạo tu hành, sự thành Tiên, Phật tự nhiên cũng đến, bây giờ anh lại nói phải luyện Ðạo, mà luyện Ðạo tức là trông mong thành Tiên, Phật. Lời anh giải đó, có khi tương phản nhau chăng?<O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Có gọi là tương phản? Tôi đã nói rằng nếu vẹn đạo tu hành, dầu không mơ tưởng mà tự nhiên cũng thành Tiên Phật. Cái luyện là một phần bó buộc trong đạo tu hành. Tu phải luyện, không luyện, không trọn đạo tu vậy. Giả sử như anh ăn cơm, anh không vì no mà ăn. Anh ăn là tại đói, cái đói nó buộc phải ăn, mà ăn tự nhiên phải no. Kẻ tu không vì thành Tiên Phật mà luyện, luật Ðạo buộc tu phải luyện, mà luyện xong, tự nhiên thành Tiên Phật. Kẻ tu mà không luyện Ðạo là giữ không trọn luật tu, cho nên khi thoát xác rồi, linh hồn được chuyển kiếp lại làm người cao sang, phú quí mà hưởng hồng phước trần gian, kẻ nào quả cao, đức dày hơn thì đặng thăng Thần, nhập Thánh mà thôi, chớ không thành đặng Tiên, Phật là hai phẩm vị rất cao, rất trọng để thưởng người giữ trọn luật tu.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0711><EM><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><U>VẤN:</U></FONT></EM></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Luyện Ðạo là làm sao và làm thế nào luyện thành Tiên, Phật?<O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Ðiều đó tôi không thể trả lời, vì là việc nhiệm mầu trong Ðạo, cần phải tu hành mới trông rõ thấu.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0712><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Ðạo lập ra để độ tận chúng sanh, chớ chẳng phải độ riêng được ít người. Anh gọi mầu nhiệm mà không chỉ, thế nào gọi là độ tận chúng sanh?<O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Chánh Phủ mở trường học ra ta có ý trông cho trẻ thơ học đến thành nghề mà lãnh bằng "Tốt nghiệp". Nếu không được vậy là tại mình biếng nhác chẳng khứng học hành, Chánh Phủ muốn vậy mà mình không muốn thì phải sao? Ðạo mở ra để độ tận chúng sanh cho đến lãnh bằng "Tốt nghiệp Tiên Phật", không được vậy là tại mình chẳng khứng tu hành, Trời Phật muốn vậy mà mình không muốn thì phải sao? Anh không chịu khổ hạnh tu hành mà anh biểu chỉ cho anh cái nhiệm mầu trong Ðạo thì chẳng khác nào đứa học sanh biếng nhác mà nài xin Chánh Phủ ban cho cái bằng "Tốt nghiệp" vậy.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0713><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Tôi thường thấy nhiều người vào Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ rồi mà vẫn không thông đạo lý chi cả, nếu vô Ðạo rồi mà không hiểu chi hết, cứ mỗi ngày cúng mãi, thì có ích chi?</strong> <O
></O
></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Cúng kiếng là dấu kỉnh thành tỏ ra bề ngoài, còn kẻ mới nhập môn mà chưa thông đạo lý cũng là việc thường tình. Tỉ như trẻ thơ mới nhập học thì thế nào làu thông kinh sử cho được? Muốn hiểu phải học tập lần lần, mà số kẻ vào Ðạo đếm đến hằng muôn, không thể dạy riêng từng người cho tiện. Vì lẽ ấy mà Hội Thánh đã định làm sách, dịch kinh cho dễ phổ thông nền Chơn Ðạo.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0714><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Tôi lại từng thấy nhiều người đã vào Ðạo rồi mà còn chơi bời theo lối rượu trà hút xách. Thế sao gọi rằng tu?<O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Nhiều người thì chưa ắt, nên nói một ít người làm phải hơn. Dầu đến năm bảy chục người như vậy nữa, cũng chưa gọi là nhiều, vì nếu đem số năm bảy chục mà sánh với số hằng muôn người vào Ðạo, thì năm bảy chục có nhiều đâu? Những kẻ rượu trà, hút xách ấy, tuy chưa bỏ dứt, chớ cũng giảm được vài phần. Thà là có giảm rồi có dứt, còn hơn kẻ khác kia, đã không giảm bớt chút nào, lại còn tăng thêm là khác. Tâm chí con người vẫn nhiều bực, kẻ đại chí trong nhứt thời cũng đủ cải ác tùng lương, bực thường nhơn cần phải lần lần tự hối.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0715><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Số người vào Ðạo kể đến hằng muôn, như vậy thì biết nhau sao hết phòng giúp đỡ lẫn nhau? <O
></O
></strong></U></FONT></FONT></FONT></EM></P>
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Chẳng những hằng muôn mà thôi, Ðạo Trời ngày một mở mang, chư Tín đồ ngày một tăng số, rồi đây hằng ức, hằng triệu có dư. Vì vậy mà mỗi nơi đều lập ra họ hàng, trong mỗi Họ lại có người làm đầu để dìu dắt chư Tín đồ về đường Ðời và đường Ðạo. Các Họ đều do theo một tôn chỉ, một qui củ mà hành động, thế thì nhiều Họ mà cũng như một vậy. Về việc giúp lẫn nhau, chẳng những giúp đỡ người đồng Ðạo mà thôi, bất luận người nào, dầu đồng Ðạo, dầu khác Ðạo, dầu kẻ nghịch thù cũng vậy, nếu ai nguy biến mà mình có phương cứu được thì cũng phải ra tay tế độ, ái nhơn như ái kỷ, ấy mới gọi là biết thương đồng loại.<O
></O
></strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="TEXT-ALIGN: center" align=center><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><B>LUẬN ÐẠO VẤN ÐÁP</B><BR>Người soạn: NGUYỄN TRUNG HẬU <BR>Người in: LÂM QUANG BÍNH<?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com
ffice
ffice" /><O
></O
></FONT></FONT></FONT></P>
<P style="TEXT-ALIGN: center" align=center><FONT face="Times New Roman" color=#000060 size=3>Thánh Thất New South <?:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com
ffice:smarttags" /><?:NAMESPACE PREFIX = ST1 /><?:NAMESPACE PREFIX = ST1 /><?:NAMESPACE PREFIX = ST1 /><ST1:COUNTRY-REGIoN w:st="on"><ST1
LACE w:st="on">Wales</ST1
LACE></ST1:COUNTRY-REGIoN> - Australia <BR>Tái ấn hành năm Nhâm Ngọ 2002 </FONT><SPAN style="COLOR: red"><BR><FONT face="Times New Roman" size=3>thanhthatnsw@yahoo.com.au</FONT></SPAN><O
></O
></P>
<P align=left ="THAN1"><FONT size=3>Hội Thánh nhóm ngày mồng 6 tháng 8 năm Ðinh Mão đã công nhận và hoan nghinh quyển sách "LUẬN ÐẠO VẤN ÐÁP" của tác giả là Ðạo Hữu Nguyễn Trung Hậu. Lời giải phân chánh lý, câu văn từ trôi chảy, ai nghe qua cũng đều hiểu. Ấy là một quyển sách rất cần ích cho chư Chức Sắc Thiên Phong đã lãnh phần trách nhậm lớn lao để phổ thông Thiên Ðạo.</FONT></P>
<P align=left ="THAN1"><FONT size=3>Vì vậy nên tôi ra công ấn tống quyển sách nầy. Xin chư Hiền Hữu hãy đọc rồi chiêm nghiệm cho kỹ càng, hầu đối đáp với người chưa rõ tôn chỉ Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ.</FONT></P>
<P align=left ="THAN1"><FONT size=3>Quyển sách nầy sẽ dùng làm việc cần ích trong Ðạo, còn tác giả thì dưng trọn bản quyền cho Hội Thánh.</FONT></P>
<P align=left ="THAN1"><FONT size=3>Nay kính,</FONT></P>
<P align=left ="THAN1"><B><FONT size=3>Thái Phối Sư LÂM QUANG BÍNH</FONT></B></P>
<P align=left ="THAN1"><FONT size=3>bài viết ở bên dưới.Nào mời các bạn :</FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0501><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Nghe rằng anh tu theo Ðạo Tiên phải chăng?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Nhiều người, vì thấy có cơ bút, tưởng rằng tôi tu Tiên, vì cơ bút do nơi Ðạo Tiên mà ra chớ kỳ trung Ðạo mà tôi sùng bái là Ðạo của Ðức Cao Ðài Thượng Ðế gọi là Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ</strong>.</FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0502><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Thuở nay tôi nghe nói Ngọc Hoàng Thượng Ðế, sao bây giờ anh gọi là Cao Ðài Thượng Ðế?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Mỗi lần khai Ðạo, Ngọc Ðế đều lấy Thánh danh riêng, như đời Châu Sơ, Ngài giáng thế bên Trung Hoa lập Ðạo Tiên, thì lấy Thánh danh là Lão Tử, qua lối Trung Châu (giữa đời nhà Châu), Ngài giáng sanh bên Ấn Ðộ, lập thành Ðạo Phật, Ngài lại lấy Thánh danh là Thích Ca Mâu Ni Phật. Ðời Hớn, giáng sanh lập Ðạo Thánh, Ngài lại lấy Thánh danh là Jésus. Ngài phổ độ lần nầy là lần thứ ba bên Á Ðông, nên gọi là Tam Kỳ Phổ Ðộ. Ngày nay, tùy theo thời thế, Ngài không giáng sanh như hai lần trước, chỉ dùng huyền diệu Tiên bút mà truyền Ðạo, Ngài lại lấy Thánh danh là Cao Ðài.</strong></FONT></P>
<P ="THAN1"><FONT size=3><strong>Vả lại, Cao Ðài là Thánh danh tắt, chớ toàn danh là: Cao Ðài Tiên Ông Ðại Bồ Tát Ma Ha Tát.</strong></FONT></P>
<OL>
<LI>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>Cao Ðài là Ðài Cao, chỉ về chỗ cao thượng của <I>Ðạo Nho,</I> </strong></FONT></P>
<LI>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>Tiên Ông là chỉ về <I>Ðạo Tiên,</I> </strong></FONT></P>
<LI>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>Ðại Bồ Tát Ma Ha Tát chỉ về <I>Ðạo Phật.</I> Thánh danh ấy gồm đủ Tam Giáo qui nguyên phục nhứt vậy. Tuy vẫn gọi Thánh danh là Lão Tử, Thích Ca, Jésus, Cao Ðài, chớ cũng một Chơn linh của Thượng Ðế. </strong></FONT></P></LI></OL>
<P ="LUAT"><A name=0503><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Cơ bút là tối trọng, anh nói rằng Thượng Ðế giáng cơ dạy Ðạo, mà lấy chi làm chắc? Không biết chừng Thánh, Thần hoặc Ma Quỷ nhập cơ, rồi mạo danh Thượng Ðế, chớ bực Chí Tôn đâu khứng giáng chốn phàm trần nầy là nơi âm khí nặng nề ô trược?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Phải, cơ bút là việc tối trọng, cho nên muốn thấu đáo diệu tánh bút cơ, cần phải gia công tra cứu, nhứt là năng hầu đàn, phải dò Thánh Ngôn từ đầu chí cuối, rồi nghĩ suy, xét nét đến cùng. Tôi cũng nên phân cho anh biết rằng nhiều bài Thánh Ngôn giáng cơ đều dạy đạo lý sâu xa huyền bí, ngoài Thượng Ðế thì không vị Thánh, Thần, Tiên, Phật nào dám lậu ra cho nhơn sanh biết được. Cơ bút là tối trọng, nếu không hiểu Ðạo và ít năng hầu đàn, thì không thể nào phân biệt giả chơn cho được. Ðiệu bút cơ như âm nhạc, kẻ thuở nay không thông thạo, không thế nghe đờn mà biết dở hay. Tuy cũng nghe như mọi người, mà điệu cao thâm, giọng phù trầm, không phải nhà nghề, không bao giờ thấu được. Ðiệu cơ bút như vàng, như ngọc, chưa dùng đến chưa hề biết thử ra sao. Sách có câu <I>"Vị thường thức kim, yên năng thí kim".</I></strong></FONT></P>
<P ="THAN1"><FONT size=3><strong>Thánh, Thần, Tiên, Phật là bậc quả cao, đức trọng, lẽ đâu dám coi luật Trời làm nhẹ mà mạo danh Ngài? Dầu có giáng cơ dạy Ðạo thì cũng thọ mạng nơi Ngài, có vậy thì cũng xưng danh thiệt mà thôi, hà tất phải giả danh cho phạm đến Thiên Ðiều? Còn nếu nói rằng sợ ma quỷ nhập cơ rồi mạo danh Thượng Ðế thì lại càng sai lầm hơn nữa. Ma quỷ vẫn thuộc âm thần, trọng trược, lành ghét, dữ ưa. Lẽ đâu chịu nhọc giáng cơ dạy đạo mà dìu dắt chúng sanh vào đường ngay nẻo phải, há không trái ngay sở thích của họ đi chăng? Mà nếu dạy đạo thì ma quỷ biết chi mà dạy? Nói cùng mà nghe, bất luận vì khuất mặt nào, nếu giáng cơ dạy điều đạo đức, rồi thiên hạ nghe theo, cho đời được thái bình, dân gian an lạc, thì chúng ta cũng nên sùng bái vì khuất mặt ấy. Cái chánh, cái tà cũng dễ cho chúng ta phân biệt. Kìa như Ðạo Gia Tô, Ðạo Lão, Ðạo Thích đều là Chánh Giáo, nên mới có muôn vạn người tín ngưỡng, Ðạo Cao Ðài mới có hơn một năm mà đã có mấy mươi muôn người sùng bái, đó là một bằng cớ hiển nhiên chứng chắc là Chánh Ðạo. Lại nữa, về Thiên Ðạo thì chỉ có Ngọc Hoàng Thượng Ðế lập ra mà thôi, không phải Ngài thì không ai lập được, mà lập được tức là Ngài vậy.</strong></FONT></P>
<P ="THAN1"><FONT size=3><strong>Anh lại nói rằng có lẽ đâu Thượng Ðế khứng xuống chốn phàm trần ô trược. Câu hỏi nầy làm cho tôi rõ rằng anh chưa biết Ðạo là gì. Anh tưởng cho Thượng Ðế như người phàm vậy, nên muốn giáng cơ nơi đâu cần phải đích thân đến đó. Thượng Ðế vẫn biến hóa vô cùng, muốn giáng cơ nơi đâu, Ngài chỉ dùng điễn quang truyền tín mà thôi, có đâu xuống phàm mà anh phòng lo âm khí nặng nề ô trược.</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0504><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Anh nói Thượng Ðế biến hóa vô cùng mà anh tưởng tượng Ngài ra thế nào?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Chúng ta không thế nào lấy trí phàm mà tưởng tượng hình dạng Ngài cho được. Thượng Ðế không hình dạng riêng như người phàm vậy. Nếu Ngài giáng sanh bên Tây Âu thì lấy hình dạng người Tây Âu, Ngài giáng sanh bên Ðông Á thì lấy hình dạng người Ðông Á, Thượng Ðế vẫn là một khối linh quang vô cùng vô tận, nhờ đó mà nhơn loại, thú cầm và thảo mộc mới có sự hằng sống. Cái ánh sáng chói rọi của các ngôi tinh đẩu là Ngài, cái dạng non cao rừng thẳm là Ngài, cái vẻ nông sâu, biển cả là Ngài, chòm thảo mộc sum suê, thạnh mậu là Ngài, cái giác tánh của thú cầm là Ngài, cái linh tâm của nhơn loại là Ngài. Tóm lại vạn loại đều có chất sanh, mà cái chất sanh vẫn một phần trong khối linh quang của Thượng Ðế, tức là Thượng Ðế vậy. Tôi giải sơ cho anh hiểu chút ít vậy thôi, chớ không thể nào giải cho tận lý được. Muốn giải cho tận lý, thì không khác nào giải cho một người đui từ trong bụng mẹ biết cái màu đỏ là làm sao.</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0505><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Anh nói rằng Thánh, Thần, Tiên, Phật không dám mạo danh Thượng Ðế thì tôi cho là phải. Song tôi còn e một nỗi là kẻ chấp cơ không thiệt chăng?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>Người Ðạo hỏi: - Anh thuở nay có hầu đàn chưa?</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><FONT size=3><strong>Người kia trả lời: . Có một đôi khi.</strong></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>Người Ðạo hỏi: . Mỗi lần hầu đàn, anh phải tốn kém bao nhiêu?</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><FONT size=3><strong>Người kia trả lời: . Ðàn lập ra, tự do ai muốn đến hầu cũng được, miễn ăn mặc cho trang hoàng thì đủ, khỏi tốn kém chi hết <SPAN style="FONT-STYLE: normal">(Ðây tôi xin để lại hai chữ vấn đáp như trước).</SPAN></strong></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Thế thì kẻ phò cơ dối giả có ích gì? Như một hai lần thì cho kẻ phò cơ dối giả cũng còn có chỗ phải, chớ đàn lập ra năm nầy, tháng nọ, ai công đâu làm vậy? Mà nếu cho là dối giả, thì kẻ chấp cơ dối giả lấy họ là phải hơn. Song họ dại gì mà dối giả lấy họ. Vả lại, thiếu gì chuyện dối, lại cả gan mạo danh Thượng Ðế mà làm việc trò chơi?</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0506><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Anh mới nói Ðạo Gia Tô, Ðạo Lão, Ðạo Thích là Chánh Ðạo, thế thì Tam Giáo đã có rồi, hà tất phải cần lập Ðạo khác?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Ðạo đã có sẵn từ tạo Thiên, lập Ðịa, hễ có Ðời tức là có Ðạo. Hư Vô là Ðạo, Âm Dương là Ðạo, Trời Ðất là Ðạo, nhơn vật là Ðạo. Tam Giáo là Ðạo chánh thuở nay, song bị tay phàm canh cải càng ngày càng xa Thánh giáo mà hóa Phàm giáo. Thượng Ðế lấy làm đau đớn, hằng thấy nhơn sanh phải bị sa vào tội lỗi, mạt kiếp chốn A Tỳ, nên nhứt định chuyển Tam Giáo qui nguyên phục nhứt chấn hưng Tôn giáo lại cho hoàn toàn, rồi khêu sáng ngọn đèn thiêng liêng lên để dìu dắt bước đường cho kẻ có công tu hành mà phải xảy chơn, lạc lối.</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0507><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Nếu muốn chuyển Tam Giáo, qui nguyên phục nhứt, sao Thượng Ðế không chuyển Ðạo bên các xứ liệt cường cho dễ, lại lựa chi xứ Nam Việt là xứ nhỏ nhen, hèn yếu, con cũng đồng con, sao lại thương người Nam hơn người nước khác, tôi e mất công bình đi chăng?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Vì e mất lẽ công bình thiêng liêng ấy nên Ngài mới chuyển Ðạo tại nước Nam. Vì bấy lâu dân ta cam chịu phận hèn, nếu không nhờ mối Ðạo Trời, thì chẳng biết chừng nào thoát khỏi vòng hắc ám.</strong></FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0508><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Chẳng phải một nước Việt Nam hèn mọn mà thôi, thiếu gì nước khác còn thấp hèn hơn nữa, như... </strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Phải, song mấy nước ấy còn kém bề đạo đức chưa đến hồi gội ơn võ lộ. Nước Nam ta, tuy hèn mọn mặc dầu chớ nền đạo đức, mối luân thường còn nắm giữ. Thượng Ðế là Cha cả, các nước vẫn con chung. Nước nào biết gìn giữ cang thường, biết trau giồi đạo đức, thì tự nhiên được lấy phần hơn. Theo phàm đây, tỉ như một ông cha có ba bốn đứa con, tuy ông cũng đồng thương, mà nếu muốn giao phần trách nhậm chi nặng nề một đứa trong chúng nó, tự nhiên ông cũng lựa đứa nào cho đạo đức vẹn toàn mới khứng giao trách nhậm ấy. Nước Nam ta vẫn là đứa con lựa của Thượng Ðế vậy.</strong> </FONT></P>
<P ="LUAT"><A name=0509><FONT color=#ff00ff size=3><U>VẤN:</U></FONT></A><FONT color=#ff00ff size=3><U> </U></FONT><FONT color=#ff00ff size=3><U><strong>Tại sao lúc trước đàn nào cũng có cầu cơ mà bây giờ ngưng vậy?</strong></U></FONT></P>
<P ="THAN"><FONT size=3><strong>ÐÁP: Lúc ban sơ, chúng tôi chưa hiểu Ðạo là gì, Thượng Ðế mới giáng cơ chỉ bảo về việc phổ thông cùng trật tự trong nền Ðạo, nay đâu đó đều xong, luật Ðạo lập thành cứ theo mà hành đạo. Buổi ban sơ chúng tôi như con nít mới học đi, Ngài dùng huyền diệu cơ bút để dìu dắt bước đường cho vững, nay đã cứng gối rồi, Ngài để cho đi một mình mà tự lập, nếu Ngài giáng cơ mãi, thì nhân lực ở đâu?</strong></FONT></P><!-- Signature -->
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0701><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Thời đại nầy là thời đại kim tiền, mạnh được yếu thua, khôn sống, bóng chết, đương hồi lượn sóng cạnh tranh lừng lẫy, đuốc văn minh chói rọi Mỹ Âu. Nước ta là nước thấp hèn, lẽ phải nôn nóng theo người, nếu cả nước cứ để dạ tham thiền, lim dim niệm Phật, tôi e phải phế hết việc đời, rồi có ngày phải tuyệt chủng đi mà chớ?<?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Tôi đã giải trước rằng tu hành đều có thứ lớp, bực hạ thừa cũng làm ăn như thường, duy tâm chí giữ được hiền từ, tánh tình chơn thật, cả nước đặng vậy, trăm họ thái bình, muôn dân liền lạc, đối với nhau được chữ ôn hòa, không ganh hiền ghét ngõ, chẳng mong lường gạt lẫn nhau, buôn bán giữ mực thiệt thà, cư xử một lòng thành tín. Nếu được vậy thì khôn dại có ích chi?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than1"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>Cạnh tranh là một điều bó buộc trong luật đời, nhờ cạnh tranh mà đường nông thương sanh hoạt, nhà kỹ nghệ mở mang, song phải dụng tinh thần, trí thức và do theo công lý, đạo đức mà cạnh tranh, dùng võ lực mà cạnh tranh, tức là hiếp lẫn nhau về đường mạnh yếu, đời mà mắc phải cái nạn cạnh tranh bằng võ lực ấy thì là đời dã man, có đâu gọi là văn minh được? Ngày nào cả nhơn loại rõ thông đạo lý, rồi biết thương nhau như con một cha, thì mạnh yếu có ích gì? Rồi ra tránh khỏi cái nạn giết lẫn nhau, mà hễ không giết lẫn nhau nữa thì lo chi tuyệt chủng?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than1"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>Nước ta thấp hèn về phần võ lực và học thức mà thôi, chớ chưa ắt thấp hèn về phần đạo đức. Cái thua kém thì chịu đã đành, còn điều mà ta có thể hơn người, tức là đạo đức, lại sao không lo trau giồi un đúc?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than1"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>Kẻ tu đến bực thượng thừa là kẻ phế hết trần duyên lại là phần ít. Kìa như một sở học đường, tuy vân số đến năm ba trăm sĩ tử, mà sau rồi lại được mấy người bước chơn vào đường quan lại? Nếu bao nhiêu học sanh đều trúng thí rồi bổ vào hàng quan lại hết bấy nhiêu thì ai đâu mà lo việc khác? Tuy nhiều thì nhiều thiệt, mà khi bước chơn ra khỏi bốn vách học đường rồi, trong hàng sĩ tử cũng có kẻ rủi, người may, kẻ hay, người dở. Cho nên nếu cả nước mà tu thì cũng chưa ắt tu đồng một bực thượng thừa hết. Tu bực nào nhờ theo bực nấy, tỉ như học lớp nào biết theo lớp nấy, duy có một điều ích chung là: Nếu cả thảy lo tu thì cả thảy được ít nhiều đạo đức, cũng như cả thảy học sanh lo học thì cả thảy được ít nhiều học thức vậy. Thế thì dầu cho cả nước mà tu thì việc đời cũng không bỏ phế.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0702><EM><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><U>VẤN:</U></FONT></EM></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Sao Tạo Hóa không sanh nhơn loại cho trọn lành, để sanh chi kẻ hiền, người dữ, rồi phải nhọc công giáo đạo?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Con người thọ sanh đều được trọn lành, cái bổn tánh ấy do nơi điểm linh quang của Tạo Hóa ban cho. Rồi ra có kẻ lành, người dữ là tại nơi biết cùng không biết trau giồi Thánh chất đó thôi. Ðấng Tạo Hóa là Cha cả, nhơn loại vẫn con chung, cha nào lại chẳng muốn cho trai lành, gái hạnh. Cha dầu muốn vậy mà con cãi quá thì mới sao? Vậy mới có lành thưởng, dữ răn, luân hồi quả báo. Ấy là luật công bình thiêng liêng của Tạo Hóa. Ngài lại vì đức háo sanh không nỡ để cho sanh linh chịu nhiều hình phạt, mới lập Ðạo cho mà nhờ. Ðạo vẫn là đường để dắt sanh linh thoát khỏi luân hồi, quả báo vậy.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0703><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Anh chắc có luân hồi, quả báo chăng? <O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT color=#000060><FONT size=3><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Tôi có đủ bằng cớ chứng chắc rằng có luân hồi, quả báo, mà muốn cho anh hiểu rõ, không phải luận vắn tắt mà rành, muốn luận cho rành, cần phải giảng giải dông dài mất hết ngày giờ quí báu của chúng ta. Vậy xin anh hãy xem sách <I>"Tiên Thiên Tiểu Học"</I> nơi trang 21, 22 </strong></FONT></FONT></FONT><A href="ic32pp:F:\CaoDai%20ebook\70\7004\07-ldvd.htm#0703*#0703*" target="_blank"><U><FONT face="Times New Roman" color=#800080 size=3>(*)</FONT></U></A><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong> và sách <I>"Luân Hồi Quả Báo"</I> thì rõ thông.<O
<DIV style="BORDER-RIGHT: medium none; PADDING-RIGHT: 0in; BORDER-TOP: black 1pt solid; PADDING-LEFT: 0in; PADDING-BOTTOM: 0in; MARGIN-LEFT: 150pt; BORDER-LEFT: medium none; MARGIN-RIGHT: 0in; PADDING-TOP: 0in; BORDER-BOTTOM: medium none; mso-element: para-border-div; mso-border-top-alt: solid black .75pt">
<P style="MARGIN: 0.75pt 0in 7.5pt" ="ghichu"><A name=0703(*)><SPAN style="COLOR: maroon"><FONT face="Times New Roman">(*)</FONT></SPAN></A><FONT color=#002c00><FONT face="Times New Roman"><strong> Sách "TIÊN THIÊN TIỂU HỌC" bài số 15: Kiếp Luân Hồi.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0704><EM><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><U>VẤN:</U></FONT></EM></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Tạo Hóa phép tắc vô cùng, nếu Ngài dùng huyền diệu Chí Tôn, tôi tưởng một ngày Ðạo lập đã thành rồi?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Nếu Ngài dùng huyền diệu theo lời anh mới nói đó, kẻ dữ chỉ sợ oai linh của Ngài mà theo Ðạo vậy thôi, chớ chẳng chi gọi là tín ngưỡng, mà người không tâm đạo, không tín ngưỡng có đáng cho Ngài độ rỗi chăng? Vả lại, Ðạo Trời có lắm điều hư hư, thiệt thiệt, ý Ngài muốn cho mọi người thong thả xét suy, kẻ có lỗi mà biết ăn năn tự hối mới đáng cho Ngài cứu độ.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0705><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Anh gọi tu là trau giồi đức tánh, cải dữ làm lành. Tôi thuở nay cứ một mực làm lành, không hung ác với ai, chẳng tham lam trộm cướp của ai, hà tất phải cần tu?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Tôi đã nói rằng không ai dám gọi mình là trọn lành, Thánh Hiền xưa còn phải xét mình hằng bữa. Ngày nay mình là người hiền đức, biết đâu cảnh ngộ sau nầy không biến đổi mình ra người hung bạo? Tu là đem mình buộc vào luật Ðạo, có luật bó buộc mới có thể giữ mình trong sạch luôn luôn. Vả lại mấy kẻ thuở nay hay làm lành lánh dữ, tuy vẫn chẳng tu hành, mà tự nhiên đã có Ðạo rồi <I>(Ðạo tâm),</I> có một điều là không hay biết, vì không hay tìm kiếm xét suy. Tôi đã nói rằng: <I>Hễ có Ðời tức là có Ðạo.</I> Con người sanh ra thọ của Tạo Hóa một điểm linh quang, tức là <I>Ðạo Trời</I> vậy. Hình hài lại nhờ thọ tinh cha, huyết mẹ, tức là <I>Ðạo Cha Con,</I> ở trong đất nước vua là <I>Ðạo Vua Tôi,</I> nhờ ơn Thầy dạy dỗ, tức là <I>Ðạo Thầy Trò,</I> vân vân. Biết <I>Thiên Ðạo</I> mà theo, rõ <I>Nhơn Ðạo</I> mà giữ là kẻ hoàn toàn. Nhơn Ðạo giữ tròn mà xa Thiên Ðạo là người khiếm khuyết vậy.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0706><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Tu hành có chắc thành Tiên, Phật chăng?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Làm lành để cầu danh, làm phải để được phước, tức là người không chơn chánh. Tu là biết ơn Trời Ðất, biết đạo luân thường, cho tròn bổn phận làm người, chớ tu mà trông thành Tiên, thành Phật thì chưa gọi là chơn tu. Song sự thành Tiên Phật đó, nếu vẹn đạo tu hành, dầu không mơ tưởng, tự nhiên cũng đến.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0707><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Theo lời anh giải đó, thì tu cũng là một điều tốt, song tu thì phải sớm khuya kinh kệ, Rằm Ngươn phải đi chùa, một là mất hết ngày giờ, hai là phế việc làm ăn rồi ra nghèo túng, ai vô mà chịu cho mình?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Cúng kiếng ngoài giờ làm lụng, ít giờ rảnh chế bớt chút đỉnh cũng không sao, quí chăng tại <I>lòng thành kính</I> đó thôi, còn việc Rằm Ngươn cúng chùa là tự lòng mình, rảnh thì đi, không rảnh thì thôi, không ai bó buộc, ở nhà cúng mà thành còn hơn đi chùa mà thất kỉnh. Anh lại nói rằng sự cúng kiếng làm cho phế bớt việc nhà. Ðiều ấy rất sai, theo lời tôi mới giải, thì cúng kiếng là cúng kiếng, làm ăn là làm ăn, ngày giờ đâu đó khác nhau, giàu nghèo là do mạng số hoặc ăn cần ở kiệm, hoặc phóng túng chơi bời, sợ tu mà phải nghèo là không chánh đáng vậy. Duy có kẻ thuở nay hay tham lam, lường gạt người thì mới sợ tu mà nghèo, vì sợ nếu tu, thì không dám tham lam lường gạt nữa, rồi ra mất mối lợi đi.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0708><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Nếu cả thế gian tu hết rồi thành Tiên Phật hết thì trái đất nầy phải bỏ không sao?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Nếu trái đất nầy phải bỏ không theo cách anh nói đó, thì cũng nên cầu cho nó bỏ không, chớ có sao đâu phòng sợ? Ðiều khá tiếc là không được như vậy. Kẻ tu hành như lúa, mà lúa trồng hoài ai lại thấy dư? Kẻ không tu như cỏ, mà cỏ phát hoài ai thấy tuyệt chăng? Anh sợ cho thế gian hết người, thì không khác nào anh sợ cho cả thế gian hết cỏ vậy.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0709><EM><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><U>VẤN:</U></FONT></EM></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Theo lời anh nói, thì tu hành là thờ Trời, kỉnh Phật, giữ đạo luân thường, vậy thì đủ rồi, cần gì phải ăn chay? Vậy chớ con trâu ăn cỏ cả đời, sao không thành Tiên Phật?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Ăn chay là một phần bó buộc trong luật Ðạo, giải ra đây thì dông dài lắm, xin anh xem sách <I>"Trai kỳ"</I> thì rõ. Còn nói con trâu ăn cỏ cả đời mà không thành Tiên Phật là tại nó không có linh tánh và không luyện Ðạo như người. Tỉ như muốn cất một cái nhà phải cần có vôi ngói, cây, gạch, cát, đá, vân vân. Mà nếu mua mấy vật ấy rồi chất đống đó, thế nào thành cái nhà cho được? Muốn thành cái nhà, phải cất, muốn thành Tiên Phật, phải luyện Ðạo.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0710><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Anh đã phân rằng nếu vẹn đạo tu hành, sự thành Tiên, Phật tự nhiên cũng đến, bây giờ anh lại nói phải luyện Ðạo, mà luyện Ðạo tức là trông mong thành Tiên, Phật. Lời anh giải đó, có khi tương phản nhau chăng?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Có gọi là tương phản? Tôi đã nói rằng nếu vẹn đạo tu hành, dầu không mơ tưởng mà tự nhiên cũng thành Tiên Phật. Cái luyện là một phần bó buộc trong đạo tu hành. Tu phải luyện, không luyện, không trọn đạo tu vậy. Giả sử như anh ăn cơm, anh không vì no mà ăn. Anh ăn là tại đói, cái đói nó buộc phải ăn, mà ăn tự nhiên phải no. Kẻ tu không vì thành Tiên Phật mà luyện, luật Ðạo buộc tu phải luyện, mà luyện xong, tự nhiên thành Tiên Phật. Kẻ tu mà không luyện Ðạo là giữ không trọn luật tu, cho nên khi thoát xác rồi, linh hồn được chuyển kiếp lại làm người cao sang, phú quí mà hưởng hồng phước trần gian, kẻ nào quả cao, đức dày hơn thì đặng thăng Thần, nhập Thánh mà thôi, chớ không thành đặng Tiên, Phật là hai phẩm vị rất cao, rất trọng để thưởng người giữ trọn luật tu.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0711><EM><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><U>VẤN:</U></FONT></EM></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Luyện Ðạo là làm sao và làm thế nào luyện thành Tiên, Phật?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Ðiều đó tôi không thể trả lời, vì là việc nhiệm mầu trong Ðạo, cần phải tu hành mới trông rõ thấu.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0712><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Ðạo lập ra để độ tận chúng sanh, chớ chẳng phải độ riêng được ít người. Anh gọi mầu nhiệm mà không chỉ, thế nào gọi là độ tận chúng sanh?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Chánh Phủ mở trường học ra ta có ý trông cho trẻ thơ học đến thành nghề mà lãnh bằng "Tốt nghiệp". Nếu không được vậy là tại mình biếng nhác chẳng khứng học hành, Chánh Phủ muốn vậy mà mình không muốn thì phải sao? Ðạo mở ra để độ tận chúng sanh cho đến lãnh bằng "Tốt nghiệp Tiên Phật", không được vậy là tại mình chẳng khứng tu hành, Trời Phật muốn vậy mà mình không muốn thì phải sao? Anh không chịu khổ hạnh tu hành mà anh biểu chỉ cho anh cái nhiệm mầu trong Ðạo thì chẳng khác nào đứa học sanh biếng nhác mà nài xin Chánh Phủ ban cho cái bằng "Tốt nghiệp" vậy.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0713><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Tôi thường thấy nhiều người vào Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ rồi mà vẫn không thông đạo lý chi cả, nếu vô Ðạo rồi mà không hiểu chi hết, cứ mỗi ngày cúng mãi, thì có ích chi?</strong> <O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Cúng kiếng là dấu kỉnh thành tỏ ra bề ngoài, còn kẻ mới nhập môn mà chưa thông đạo lý cũng là việc thường tình. Tỉ như trẻ thơ mới nhập học thì thế nào làu thông kinh sử cho được? Muốn hiểu phải học tập lần lần, mà số kẻ vào Ðạo đếm đến hằng muôn, không thể dạy riêng từng người cho tiện. Vì lẽ ấy mà Hội Thánh đã định làm sách, dịch kinh cho dễ phổ thông nền Chơn Ðạo.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0714><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Tôi lại từng thấy nhiều người đã vào Ðạo rồi mà còn chơi bời theo lối rượu trà hút xách. Thế sao gọi rằng tu?<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Nhiều người thì chưa ắt, nên nói một ít người làm phải hơn. Dầu đến năm bảy chục người như vậy nữa, cũng chưa gọi là nhiều, vì nếu đem số năm bảy chục mà sánh với số hằng muôn người vào Ðạo, thì năm bảy chục có nhiều đâu? Những kẻ rượu trà, hút xách ấy, tuy chưa bỏ dứt, chớ cũng giảm được vài phần. Thà là có giảm rồi có dứt, còn hơn kẻ khác kia, đã không giảm bớt chút nào, lại còn tăng thêm là khác. Tâm chí con người vẫn nhiều bực, kẻ đại chí trong nhứt thời cũng đủ cải ác tùng lương, bực thường nhơn cần phải lần lần tự hối.<O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="luat"><A name=0715><FONT face="Times New Roman" color=#660099 size=4><EM><U>VẤN:</U></EM></FONT></A><EM><FONT size=4><FONT color=#660099><FONT face="Times New Roman"><U> <strong>Số người vào Ðạo kể đến hằng muôn, như vậy thì biết nhau sao hết phòng giúp đỡ lẫn nhau? <O
<P style="MARGIN: auto 0in" ="than"><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><strong>ÐÁP: Chẳng những hằng muôn mà thôi, Ðạo Trời ngày một mở mang, chư Tín đồ ngày một tăng số, rồi đây hằng ức, hằng triệu có dư. Vì vậy mà mỗi nơi đều lập ra họ hàng, trong mỗi Họ lại có người làm đầu để dìu dắt chư Tín đồ về đường Ðời và đường Ðạo. Các Họ đều do theo một tôn chỉ, một qui củ mà hành động, thế thì nhiều Họ mà cũng như một vậy. Về việc giúp lẫn nhau, chẳng những giúp đỡ người đồng Ðạo mà thôi, bất luận người nào, dầu đồng Ðạo, dầu khác Ðạo, dầu kẻ nghịch thù cũng vậy, nếu ai nguy biến mà mình có phương cứu được thì cũng phải ra tay tế độ, ái nhơn như ái kỷ, ấy mới gọi là biết thương đồng loại.<O
<P style="TEXT-ALIGN: center" align=center><FONT size=3><FONT color=#000060><FONT face="Times New Roman"><B>LUẬN ÐẠO VẤN ÐÁP</B><BR>Người soạn: NGUYỄN TRUNG HẬU <BR>Người in: LÂM QUANG BÍNH<?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com
<P style="TEXT-ALIGN: center" align=center><FONT face="Times New Roman" color=#000060 size=3>Thánh Thất New South <?:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com