tranthanhlang
New member
<P><FONT size=4> LỜI ĐỨC HỘ PHÁP .... ... </FONT></P>
<P><FONT size=4> Thánh Ngôn thì đã trích dẫn ai muốn suy diễn thế nào thì tự do.... </FONT></P>
<P><FONT size=4> Đây xin trích thêm LỜI THUYẾTĐẠO của Đức Hộ Pháp đã được HT DĐTKPĐ TTTN nhìn nhận :</FONT></P>
<P><FONT size=4> 1- LTĐ Q.3.T.36. " <FONT color=#ff00ff>Toà Thánh tấm gương soi rọi đức tin"</FONT>.</FONT></P>
<P><FONT size=4> Đêm nay cũng khá đông như Bần-Đạo để đợi đôi ba phen coi thử, nếu quả như con cái Đức Chí-Tôn siêng-năng biết lo-liệu học-hỏi đạo-đức. Bần-Đạo sẽ thuyết về bí-pháp, để đợi kỳ giảng nữa coi. <FONT color=#ff0000>Bần-Đạo thuyết về Tòa-Thánh đối với Chi Phái Đạo, và các Đảng-Phái Đời. Chúng ta đã phải đến giai đoạn phải ra gánh-vác đảm-nhiệm trọng-trách đặng nâng đời, đặng dung-hòa Tôn-Giáo, đảm-nhiệm ấy không dễ gì làm, nếu tinh-thần chúng ta không quyết-đoán định phận mình cho quả-quyết,</FONT> vả chăng Tòa-Thánh là nơi Thánh-Thể Đức Chí-Tôn, cầm quyền Đạo-Giáo, về mặt Đạo giá-trị của nó thiên-hạ định đặng là do nơi hành-tàng của toàn thể con-cái Đức Chí-Tôn, tức toàn Thánh-Thể của Ngài vậy. <BR>Bần-Đạo còn nhớ lại buổi mới mở Đạo tại Tây-Ninh nầy, về một lời quả-quyết của Đức Chí-Tôn, đã hứa với chúng-sanh Ngài quyết hẳn rằng : <FONT color=#0000ff><U>Chi chi cũng tại Tây-Ninh nầy mà thôi, bất kỳ dầu thể-pháp hay là bí-pháp, dầu cả hình-trạng Đạo-Giáo hay tướng-diện của nền Tôn-Giáo của Ngài xuất hiện đều do nơi nầy mà thôi. </U></FONT><BR>Buổi ấy ai cũng phân-vân, Bần-Đạo cũng vậy, mà chắc con-cái Đức Chí-Tôn cũng như Bần-Đạo, buổi nọ nềân chơn-truyền của Chí-Tôn chưa ra thiệt-tướng, bởi xuất-hiện nhằm thời buổi đó, khó mà định hình thể được là vì quyền-đời đương cường-liệt ép bức, về quyền Đạo các nền Tôn-Giáo đương thời đủ năng-lực đủ oai-quyền có thể diệt-tiêu nó đặng mà chớ, lại nữa cả con-cái Ngài buổi nọ không bao nhiêu, Đạo mới mở ra nên còn thiểu số, phần nhiều là những kẻ thường nhơn nghèo khó mấy tay cầm giềng mối Đạo buổi ban-sơ cũng bơ-vơ không biết lập phận mình,<FONT color=#ff0000> chính Bần-Đạo buổi nọ khi nghe Đức Chí-Tôn nói chi-chi cũng tại Tòa-Thánh nầy mà thôi, ngó lại thấy hiện-tượng của <FONT color=#0000ff><U>Đạo nghèo đến nước không phương thế làm chùa để mượn Từ-Lâm-Tự của nhà Thiền tức của Hòa-Thượng Giác-Hải làm mới nữa chừng </U></FONT>họ muốn cho mượn đặng lợi dụng mình làm cho xong, xuất của ra làm, chừng mở Đạo vừa xong quyền Đời quyền Đạo xúm lại đè-nén muốn hạ nhục làm cho rẻ giá-trị, đòi chùa lại, đuổi đi, thật vậy họ đuổi đi phải đi cấp thời, mua được đất Long-Thành ngó lại toàn rừng già thú dữ đầy cọp beo đủ thứ, như thế ấy mà nói cái chi cũng tại Tòa-Thánh Tây-Ninh nầy mà thôi. Nếu buổi ấy ai đức-tin không vững-chắc còn có nước trốn mà đi, một phần đã từ bỏ Đạo vì lẽ ấy, </FONT>còn những người có đức-tin một chút nói rằng ở coi, coi họ làm sao tương-lai sẽ như thế nào ? Nếu nên thì mình theo, bằng không nên thì đả-đảo rồi bỏ đi. Như vậy mà vẫn còn một đám người nữa vì thương chúng-sanh kính trọng con-cái Đức Chí-Tôn đem đức-tin để trọn vẹn nơi Ngài lo-lắng cho tương-lai của nhơn-sanh, tự hỏi : nếu lời hứa của Đức Chí-Tôn không thành-tựu thì Đạo Cao-Đài thành sao đặng, vì cớ, những kẻ ấy đem tất cả nhiệt-huyết của mình đặng cứu dân, lời hứa của Đức Chí-Tôn đem cả đức-tin thực-hiện cho thành-tựu mong mỏi cứu tình thế, thấy khổ nhơn-loại mà hy-sinh tạo nghiệp, Bần-Đạo ngó lại hai mươi mấy năm rồi biết bao nhiêu sanh-mạng về gởi rừng nầy nơi nước độc bệnh-chướng, nhìn lại Thánh-Địa biết bao nhiêu mồ-mã biết bao nhiêu xương-máu. <BR>Lớp nào còn sống thì làm nô-lệ cho Đời đặng tạo nghiệp cho Đạo, hình trạng thành tướng ngày nay là do giọt máu mồ hôi nước mắt của con-cái Chí-Tôn, tạo ra đó vậy, vì cớ, buổi ban-sơ Đạo hèn-hạ bị ép-bức hiếp-đáp, đòi kiếm thế ra trước luật hình nên mới có tấn tuồng chi-phái nổi lên đủ thứ hết, <FONT color=#ff0000><FONT color=#0000ff><U>mấy người biết chi-phái ấy là gì không ? Là những kẻ chạy non, Bần-Đạo muốn nói những kẻ đó, đã chạy, mình cầm lại sao đặng, chạy đi đâu thì chạy. Họ tạo ra chi-phái, họ nói quả quyết ông Trời ở đây không phải ông Trời của họ. Họ nhứt định tạo ra một ông Trời riêng </U></FONT>rồi sau đến mình phải chịu đóng cửa đặng cho thiên-hạ quên thị-nhục chưởi mắng, đóng cửa đặng đào tạo những em út có tâm-hồn nhẫn-nại, ngày nay nghiệp Đạo ra thế nầy có lại 24 năm mấy em làm xong chuyện đó, nghiệp Đạo giờ phút nầy đã cao-trọng rồi đa, đã quá lắng mực thiên-hạ khi rẻ,</FONT> dường như đã đến đài vinh-quang, đài vinh-quang ấy tưởng lập ra vững-chắc rồi không còn sợ ai nữa, chẳng những không sợ mà thôi mà có thể làm chủ cả Đạo và Đời nữa. Mấy em, Bần-Đạo đứng trước giảng-đài nầy thừa lịnh Đức Chí-Tôn, làm Anh cả mấy em để lời tâm-huyết dặn rằng : Buổi mấy em bị áp-bức mấy em sợ phải bảo-vệ tức là phải tranh-đấu, giờ phút nầy mấy em mạnh rồi có đủ oai-quyền có đủ năng-lực nên bỏ phương-pháp tranh-đấu ấy đi, trải lớp từ-bi ra đặng độ thế. Qua cho mấy em biết thiên-hạ, không cần tranh-đấu nữa, lấy từ-bi mà đối với Đảng-Phái một lỗi hai lầm, ngày nay ăn-năn trở lại mấy em nhớ rằng Đền-Thờ nầy là Đền-Thờ chung của toàn con-cái Đức Chí-Tôn, không phải của riêng mấy em tuy hữu công đào-tạo, nhưng không phải mấy em làm chủ, <FONT color=#ff0000>toàn con-cái Đức Chí-Tôn làm chủ, người ta về đừng có bạc-đãi khi rẻ mích lòng Đức Chí-Tôn, trái ngược lại nam cũng vậy, nữ cũng vậy, lấy tình ái vô cực của Đức Chí-Tôn, lấy hình-ảnh đại-Từ-Bi an-ủi họ, nhường nơi ăn chỗ ở cho họ, đặng họ cứu-vãng chúng-sanh về phần hồn ấy là lời tâm-quyết</FONT>. Qua cầu xin nơi mấy em đối với các Đảng-Phái Quốc-Sự. <FONT color=#ff0000>Đạo của mấy em như : cây cao mát-mẻ, như nước suối trong-veo tinh-khiết, họ cũng muốn trú ngụ cho mát-mẻ tâm-hồn, họ đến nương bóng nơi mấy em đặng lập thanh-danh của họ, mấy em nên từ-bi, bác-ái, nâng-đỡ họ, cả em út can-đảm hy-sinh mạng sống để bảo-vệ tài-lợi của họ không kể công, họ đến nương Đạo với sự che chở của mấy em, mấy em cho họ nương đặng cho họ lập thân danh họ sẽ giúp lại mấy em tạo thời cải thế, đừng có bạc-bẽo với họ, nương dựa một ngày một bửa hay bao lâu, uống nước phải biết nhơn biết nghĩa cho họ hiểu.</FONT> Dầu Đế-Vương chi nghiệp không giữ nhơn-đạo thì không giá-trị gì hết, biểu họ coi gương mấy em đối với họ thế nào thì Tòa-Thánh đối với chúng-sanh giờ nầy cũng thế, giờ phút nầy họ hân-hạnh, tinh-thần nhân-đạo ngày kia họ sẽ mưu ích lợi cho thân-danh họ./.</FONT></P>
<P><FONT size=4> Xin mời xem thêm bài thứ 2 ĐHP thuyết đạo ngay trong ngày Hội Nhơn Sanh năm Tân Mão - 1951. <BR></P></FONT>
<P><FONT size=4></FONT> </P>
<P><FONT size=4></FONT> </P>
<P><FONT size=4></FONT> </P> <edited><editID>Admin</editID><editDate>39320.4416666667</editDate></edited>
<P><FONT size=4> Thánh Ngôn thì đã trích dẫn ai muốn suy diễn thế nào thì tự do.... </FONT></P>
<P><FONT size=4> Đây xin trích thêm LỜI THUYẾTĐẠO của Đức Hộ Pháp đã được HT DĐTKPĐ TTTN nhìn nhận :</FONT></P>
<P><FONT size=4> 1- LTĐ Q.3.T.36. " <FONT color=#ff00ff>Toà Thánh tấm gương soi rọi đức tin"</FONT>.</FONT></P>
<P><FONT size=4> Đêm nay cũng khá đông như Bần-Đạo để đợi đôi ba phen coi thử, nếu quả như con cái Đức Chí-Tôn siêng-năng biết lo-liệu học-hỏi đạo-đức. Bần-Đạo sẽ thuyết về bí-pháp, để đợi kỳ giảng nữa coi. <FONT color=#ff0000>Bần-Đạo thuyết về Tòa-Thánh đối với Chi Phái Đạo, và các Đảng-Phái Đời. Chúng ta đã phải đến giai đoạn phải ra gánh-vác đảm-nhiệm trọng-trách đặng nâng đời, đặng dung-hòa Tôn-Giáo, đảm-nhiệm ấy không dễ gì làm, nếu tinh-thần chúng ta không quyết-đoán định phận mình cho quả-quyết,</FONT> vả chăng Tòa-Thánh là nơi Thánh-Thể Đức Chí-Tôn, cầm quyền Đạo-Giáo, về mặt Đạo giá-trị của nó thiên-hạ định đặng là do nơi hành-tàng của toàn thể con-cái Đức Chí-Tôn, tức toàn Thánh-Thể của Ngài vậy. <BR>Bần-Đạo còn nhớ lại buổi mới mở Đạo tại Tây-Ninh nầy, về một lời quả-quyết của Đức Chí-Tôn, đã hứa với chúng-sanh Ngài quyết hẳn rằng : <FONT color=#0000ff><U>Chi chi cũng tại Tây-Ninh nầy mà thôi, bất kỳ dầu thể-pháp hay là bí-pháp, dầu cả hình-trạng Đạo-Giáo hay tướng-diện của nền Tôn-Giáo của Ngài xuất hiện đều do nơi nầy mà thôi. </U></FONT><BR>Buổi ấy ai cũng phân-vân, Bần-Đạo cũng vậy, mà chắc con-cái Đức Chí-Tôn cũng như Bần-Đạo, buổi nọ nềân chơn-truyền của Chí-Tôn chưa ra thiệt-tướng, bởi xuất-hiện nhằm thời buổi đó, khó mà định hình thể được là vì quyền-đời đương cường-liệt ép bức, về quyền Đạo các nền Tôn-Giáo đương thời đủ năng-lực đủ oai-quyền có thể diệt-tiêu nó đặng mà chớ, lại nữa cả con-cái Ngài buổi nọ không bao nhiêu, Đạo mới mở ra nên còn thiểu số, phần nhiều là những kẻ thường nhơn nghèo khó mấy tay cầm giềng mối Đạo buổi ban-sơ cũng bơ-vơ không biết lập phận mình,<FONT color=#ff0000> chính Bần-Đạo buổi nọ khi nghe Đức Chí-Tôn nói chi-chi cũng tại Tòa-Thánh nầy mà thôi, ngó lại thấy hiện-tượng của <FONT color=#0000ff><U>Đạo nghèo đến nước không phương thế làm chùa để mượn Từ-Lâm-Tự của nhà Thiền tức của Hòa-Thượng Giác-Hải làm mới nữa chừng </U></FONT>họ muốn cho mượn đặng lợi dụng mình làm cho xong, xuất của ra làm, chừng mở Đạo vừa xong quyền Đời quyền Đạo xúm lại đè-nén muốn hạ nhục làm cho rẻ giá-trị, đòi chùa lại, đuổi đi, thật vậy họ đuổi đi phải đi cấp thời, mua được đất Long-Thành ngó lại toàn rừng già thú dữ đầy cọp beo đủ thứ, như thế ấy mà nói cái chi cũng tại Tòa-Thánh Tây-Ninh nầy mà thôi. Nếu buổi ấy ai đức-tin không vững-chắc còn có nước trốn mà đi, một phần đã từ bỏ Đạo vì lẽ ấy, </FONT>còn những người có đức-tin một chút nói rằng ở coi, coi họ làm sao tương-lai sẽ như thế nào ? Nếu nên thì mình theo, bằng không nên thì đả-đảo rồi bỏ đi. Như vậy mà vẫn còn một đám người nữa vì thương chúng-sanh kính trọng con-cái Đức Chí-Tôn đem đức-tin để trọn vẹn nơi Ngài lo-lắng cho tương-lai của nhơn-sanh, tự hỏi : nếu lời hứa của Đức Chí-Tôn không thành-tựu thì Đạo Cao-Đài thành sao đặng, vì cớ, những kẻ ấy đem tất cả nhiệt-huyết của mình đặng cứu dân, lời hứa của Đức Chí-Tôn đem cả đức-tin thực-hiện cho thành-tựu mong mỏi cứu tình thế, thấy khổ nhơn-loại mà hy-sinh tạo nghiệp, Bần-Đạo ngó lại hai mươi mấy năm rồi biết bao nhiêu sanh-mạng về gởi rừng nầy nơi nước độc bệnh-chướng, nhìn lại Thánh-Địa biết bao nhiêu mồ-mã biết bao nhiêu xương-máu. <BR>Lớp nào còn sống thì làm nô-lệ cho Đời đặng tạo nghiệp cho Đạo, hình trạng thành tướng ngày nay là do giọt máu mồ hôi nước mắt của con-cái Chí-Tôn, tạo ra đó vậy, vì cớ, buổi ban-sơ Đạo hèn-hạ bị ép-bức hiếp-đáp, đòi kiếm thế ra trước luật hình nên mới có tấn tuồng chi-phái nổi lên đủ thứ hết, <FONT color=#ff0000><FONT color=#0000ff><U>mấy người biết chi-phái ấy là gì không ? Là những kẻ chạy non, Bần-Đạo muốn nói những kẻ đó, đã chạy, mình cầm lại sao đặng, chạy đi đâu thì chạy. Họ tạo ra chi-phái, họ nói quả quyết ông Trời ở đây không phải ông Trời của họ. Họ nhứt định tạo ra một ông Trời riêng </U></FONT>rồi sau đến mình phải chịu đóng cửa đặng cho thiên-hạ quên thị-nhục chưởi mắng, đóng cửa đặng đào tạo những em út có tâm-hồn nhẫn-nại, ngày nay nghiệp Đạo ra thế nầy có lại 24 năm mấy em làm xong chuyện đó, nghiệp Đạo giờ phút nầy đã cao-trọng rồi đa, đã quá lắng mực thiên-hạ khi rẻ,</FONT> dường như đã đến đài vinh-quang, đài vinh-quang ấy tưởng lập ra vững-chắc rồi không còn sợ ai nữa, chẳng những không sợ mà thôi mà có thể làm chủ cả Đạo và Đời nữa. Mấy em, Bần-Đạo đứng trước giảng-đài nầy thừa lịnh Đức Chí-Tôn, làm Anh cả mấy em để lời tâm-huyết dặn rằng : Buổi mấy em bị áp-bức mấy em sợ phải bảo-vệ tức là phải tranh-đấu, giờ phút nầy mấy em mạnh rồi có đủ oai-quyền có đủ năng-lực nên bỏ phương-pháp tranh-đấu ấy đi, trải lớp từ-bi ra đặng độ thế. Qua cho mấy em biết thiên-hạ, không cần tranh-đấu nữa, lấy từ-bi mà đối với Đảng-Phái một lỗi hai lầm, ngày nay ăn-năn trở lại mấy em nhớ rằng Đền-Thờ nầy là Đền-Thờ chung của toàn con-cái Đức Chí-Tôn, không phải của riêng mấy em tuy hữu công đào-tạo, nhưng không phải mấy em làm chủ, <FONT color=#ff0000>toàn con-cái Đức Chí-Tôn làm chủ, người ta về đừng có bạc-đãi khi rẻ mích lòng Đức Chí-Tôn, trái ngược lại nam cũng vậy, nữ cũng vậy, lấy tình ái vô cực của Đức Chí-Tôn, lấy hình-ảnh đại-Từ-Bi an-ủi họ, nhường nơi ăn chỗ ở cho họ, đặng họ cứu-vãng chúng-sanh về phần hồn ấy là lời tâm-quyết</FONT>. Qua cầu xin nơi mấy em đối với các Đảng-Phái Quốc-Sự. <FONT color=#ff0000>Đạo của mấy em như : cây cao mát-mẻ, như nước suối trong-veo tinh-khiết, họ cũng muốn trú ngụ cho mát-mẻ tâm-hồn, họ đến nương bóng nơi mấy em đặng lập thanh-danh của họ, mấy em nên từ-bi, bác-ái, nâng-đỡ họ, cả em út can-đảm hy-sinh mạng sống để bảo-vệ tài-lợi của họ không kể công, họ đến nương Đạo với sự che chở của mấy em, mấy em cho họ nương đặng cho họ lập thân danh họ sẽ giúp lại mấy em tạo thời cải thế, đừng có bạc-bẽo với họ, nương dựa một ngày một bửa hay bao lâu, uống nước phải biết nhơn biết nghĩa cho họ hiểu.</FONT> Dầu Đế-Vương chi nghiệp không giữ nhơn-đạo thì không giá-trị gì hết, biểu họ coi gương mấy em đối với họ thế nào thì Tòa-Thánh đối với chúng-sanh giờ nầy cũng thế, giờ phút nầy họ hân-hạnh, tinh-thần nhân-đạo ngày kia họ sẽ mưu ích lợi cho thân-danh họ./.</FONT></P>
<P><FONT size=4> Xin mời xem thêm bài thứ 2 ĐHP thuyết đạo ngay trong ngày Hội Nhơn Sanh năm Tân Mão - 1951. <BR></P></FONT>
<P><FONT size=4></FONT> </P>
<P><FONT size=4></FONT> </P>
<P><FONT size=4></FONT> </P> <edited><editID>Admin</editID><editDate>39320.4416666667</editDate></edited>