<TABLE =MsonormalTable style="WIDTH: 6.25in; BORDER-COLLAPSE: collapse; mso-padding-alt: 0in 0in 0in 0in" cellSpacing=0 cellPadding=0 width=600>
<T>
<TR style="mso-yfti-irow: 0; mso-yfti-firstrow: yes">
<TD style="BORDER-RIGHT: #e0dfe3; PADDING-RIGHT: 0in; BORDER-TOP: #e0dfe3; PADDING-LEFT: 0in; PADDING-BOTTOM: 0in; BORDER-LEFT: #e0dfe3; WIDTH: 6.25in; PADDING-TOP: 0in; BORDER-BOTTOM: #e0dfe3; : transparent" width=600>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-ALIGN: center; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto" align=center><B><SPAN style="FONT-SIZE: 18pt; COLOR: red; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">Di-Lạc Vương Phật - Giáo chủ Hội Long Hoa</SPAN></B><SPAN style="FONT-SIZE: 18pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com
<TR style="mso-yfti-irow: 1">
<TD style="BORDER-RIGHT: #e0dfe3; PADDING-RIGHT: 0in; BORDER-TOP: #e0dfe3; PADDING-LEFT: 0in; PADDING-BOTTOM: 0in; BORDER-LEFT: #e0dfe3; WIDTH: 6.25in; PADDING-TOP: 0in; BORDER-BOTTOM: #e0dfe3; : transparent" width=600>
<P style="TEXT-ALIGN: right" align=right><SPAN style="COLOR: black"><FONT face="Times New Roman" size=3> </FONT></SPAN><B><I><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Time New Roman'; mso-bidi-font-family: Arial"><?:namespace prefix = v ns = "urn:schemas-microsoft-com:vml" /><v:shape id=_x0000_t75 stroked="f" filled="f" path="m@4@5l@4@11@9@11@9@5xe" o
<P style="TEXT-ALIGN: right" align=right><B><I><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Time New Roman'; mso-bidi-font-family: Arial"><v:shape stroked="f" filled="f" path="m@4@5l@4@11@9@11@9@5xe" o
<P style="TEXT-ALIGN: right" align=right><FONT size=3><FONT face="Times New Roman"><strong><I><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Time New Roman'; mso-bidi-font-family: Arial">- Trích dẫn từ tư liệu của Nhóm Nghiên Cứu Cao Đài</SPAN></I></strong><SPAN style="FONT-SIZE: 9pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<TR style="mso-yfti-irow: 2; mso-yfti-lastrow: yes">
<TD style="BORDER-RIGHT: #e0dfe3; PADDING-RIGHT: 0in; BORDER-TOP: #e0dfe3; PADDING-LEFT: 0in; PADDING-BOTTOM: 0in; BORDER-LEFT: #e0dfe3; WIDTH: 6.25in; PADDING-TOP: 0in; BORDER-BOTTOM: #e0dfe3; : transparent" width=600>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">Phật giáo gọi là Di-Lặc, do phiên âm từ tiếng Phạn : Maitreya, dịch Hán văn là Từ Thị. Từ Thị nghĩa là : Dòng lành, dòng Phật, vì Phật lấy Từ Bi làm gốc. Vậy Di-Lạc là Từ Thị. Thuở xa xưa lâu đời, Ngài Từ Thị gặp Phật, liền phát tâm tu hành, chứng phép Từ Thị Tam Muội. Từ ấy đến nay, Ngài lấy chữ Từ làm họ của mình. Vương Phật là Phật vua, tức là vị Phật thay mặt Ðức Chí Tôn làm vua cai trị Càn khôn Thế giới và Vạn linh trong thời Tam Kỳ Phổ Ðộ. Di-Lạc Vương Phật là vị Phật tương lai, giáng sanh xuống cõi trần vào thời Tam Kỳ Phổ Ðộ, đắc đạo tại cội cây Long Hoa, làm Giáo chủ Ðại Hội Long Hoa, thay mặt Ðức Chí Tôn Ngọc Hoàng Thượng Ðế mà làm vua cai trị Càn khôn Thế giới và Vạn linh. Trong Kinh Thiên Ðạo của Ðạo Cao Ðài, Ðức Phật Thích Ca giáng cơ ban cho 2 Bài Kinh : Kinh Ðại Tường và Di-Lạc Chơn Kinh, nhờ đó chúng ta biết được nhiệm vụ và quyền hành của Ðức Di-Lạc Vương Phật. Khi Ngài làm nhiệm vụ cai quản Càn khôn Thế giới thì gọi Ngài là Ðức Di-Lạc Vương Phật; nhưng khi Ngài làm nhiệm vụ cứu độ chúng sanh (năng cứu khổ ách, năng cứu tam tai, năng cứu tật bịnh, năng độ dẫn chúng sanh thoát chư nghiệt chướng) thì gọi Ngài là Di-Lạc Vương Bồ Tát. Theo lời thuyết đạo của Ðức Phạm Hộ Pháp trong Con đường Thiêng liêng Hằng sống : Tam Kỳ Phổ Ðộ nầy, Ðức A-Di-Ðà Phật giao quyền lại cho Ðức Di-LạcVương Phật chưởng quản Cực Lạc Thế Giới, nên Ðức Di-Lạc Vương Phật hiện nay ngự tại cửa Kim Tự Tháp, dưới tàn cây dương tối cổ ở Kinh đô Cực Lạc Thế Giới, còn Ðức A-Di-Ðà Phật vào ngự trong Lôi Âm Tự và Ðức Phật Thích Ca ngự tại Kim Sa Ðại điện trong Kim Tự Tháp. Kim Tự Tháp tại Kinh đô Cưc Lạc Thế Giới có hình giống như Kim Tự Tháp bên Ai Cập, nhưng mình nó lại tròn, có nhiều từng, nhiều nấc, có rất nhiều chư Phật ngự trên đó, mỗi vị có liên đài riêng. Bài Di-Lạc Chơn Kinh cho biết Ðức Di-Lạc Vương Phật cai quản 2 từng Trời : Hỗn Nguơn Thiên và Hội Nguơn Thiên, là 2 từng thứ 12 và thứ 11, nằm kế bên trên Hư Vô Thiên, và bên dưới Hư Vô Thiên là Cửu Trùng Thiên. Bài Kinh Ðại Tường cho biết Ðức Di-Lạc Vương Phật sẽ giáng sanh xuống trần vào thời Tam Kỳ Phổ Ðộ, có nhiệm vụ thực hiện các điều sau đây do Ðức Chí Tôn giao phó : - </SPAN><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">1. Tái sanh sửa đổi Chơn truyền và Thâu các đạo hữu hình làm một : Ðức Phật Di-Lạc sẽ giáng sanh xuống cõi trần để sửa đổi và chỉnh đốn các giáo lý chơn truyền của các Ðấng Giáo chủ thời Nhị Kỳ Phổ Ðộ để lại, đã bị người đời canh cải sai lạc rất nhiều, đồng thời gom tất cả tín ngưỡng tôn giáo trên hoàn cầu thống nhứt lại làm một mối, để có một tín ngưỡng chung, cùng nhìn nhận Ðức Chí Tôn và Ðức Phật Mẫu là hai Ðấng Cha Mẹ chung thiêng liêng của toàn nhơn loại.</SPAN><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'"><FONT size=3>2. Khai cơ Tận độ, Cửu tuyền diệt vong : Ðức Di-Lạc Vương Phật mở ra một cơ quan Tận độ chúng sanh, đóng cửa Ðịa ngục, giải phóng các tội hồn, cho đi đầu thai trả quả và lo tu hành để được cứu vớt trong sự Ðại Ân Xá của Ðức Chí Tôn. <o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">3. Hội Long Hoa tuyển phong Phật vị và Trường thi Tiên, Phật, duợt kiếp khiên : Ðức Di-Lạc Vương Phật làm Chánh Chủ Khảo Trường thi công đức, tuyển lựa các ngôi vị Thần Thánh Tiên Phật để đưa vào tham dự Ðại Hội Long Hoa do Ngài làm Giáo chủ. </SPAN><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">4. Tạo đời cải dữ ra hiền, Bảo sanh nắm giữ diệu huyền Chí Tôn : Ðức Di-Lạc Vương Phật thay mặt Chí Tôn để tạo lập lại đời Thượng Nguơn Thánh đức, dân chúng hiền lương tôn thờ đạo đức, sống hòa bình trong một xã hội đại đồng trong giềng bảo sanh của Thượng Ðế. <BR>Ðức Di-Lạc Vương Phật có nhiều lần hóa sanh xuống cõi trần để giáo hóa và cứu độ nhơn sanh ở nước Ấn Ðộ và nước Trung Hoa. Phật giáo sử Trung Hoa còn ghi lại 3 lần hóa thân của Ngài là : - Vào đời nhà Tùy, Ngài hóa thân là Tăng Can. - Vào đời Ngũ Ðại, Ngài là Bố Ðại Hòa Thượng. - Vào đời Lục Triều, Ngài hóa thân là Phó Ðại Sĩ. Trong 3 lần hóa thân, nổi tiếng nhứt là Bố Ðại Hòa Thượng. Dân chúng vẽ hình, đúc tượng theo hình ảnh của Bố Ðại Hòa Thượng, có vóc dáng như Ông Ðịa, miệng cười toe toét, chung quanh có 6 đứa con nít đang chọc ghẹo. Sau đây, xin kể lại 2 sự tích : Tăng Can và Bố Ðại Hòa Thượng. </SPAN><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">I. TĂNG CAN.Vào đời nhà Tùy bên Tàu, có một Ông sư gọi là Tăng Can, cất một cái am bên cạnh chùa Quốc Thanh để ở. Không ai biết gốc tích của Ông sư nầy ở đâu, chỉ biết Ông lúc Ông đến cất am. Ông thỉnh thoảng đi thuyết giáo nơi nầy nơi nọ. Có nhiều lúc Ông cỡi cọp đi về am khiến chúng tăng trong chùa Quốc Thanh hoảng sợ. Có lần Ông ôm về một đứa bé gởi nuôi trong chùa Quốc Thanh đặt tên là Thập Ðắc. Thỉnh thoảng có một Ông ăn mặc rách rưới từ trong núi tuyết đi ra, tên gọi Hàn Sơn, cũng đến ở chùa. <BR>Hàn Sơn và Thập Ðắc được người trong chùa xem như hai gã ăn mày. Khi chúng tăng ăn cơm xong thì 2 người mới ăn những thức ăn còn thừa lại. Khi ngủ thì chỉ được ngủ ngoài hành lang. Có lúc cao hứng thấy 2 người làm thơ, nhưng những bài thơ đó đọc lên không ai hiểu được ý nghĩa. Một hôm, sau cơm trưa, chúng tăng đi nghỉ hết, hai người đi vào chỗ thờ, một người thì leo lên ngồi trên cổ Ðức Văn Thù Bồ Tát, còn người kia thì leo lên ngồi trên vai Ðức Phổ Hiền Bồ Tát. Một vị tăng tình cờ đi vào Chánh điện phát hiện ra việc nầy, vội chạy đi báo cho Hòa Thượng trụ trì biết và chư tăng đến lôi 2 người xuống, quở mắng đủ điều về tội bất kính. Lúc đó Ông Tăng Can đã tịch. Quan Huyện sở tại mắc một chứng bịnh nan y, Ông nằm chiêm bao thấy Ông Tăng Can hiện đến, tự xưng là Phật Di-Lạc, bảo quan Huyên muốn hết bịnh thì hãy đến đảnh lễ Văn Thù Bồ Tát và Phổ Hiền Bồ Tát, xin 2 vị đó ban cho Ông phương thuốc trị dứt bịnh, mà muốn đảnh lễ 2 vị Bồ Tát đó thì phải vào chùa Quốc Thanh, hỏi 2 người tên là Hàn Sơn và Thập Ðắc, vì đó là Văn Thù Bồ Tát và Phổ Hiền Bồ Tát hóa thân. Sáng ngày, quan Huyện liền đi đến chùa Quốc Thanh như lời báo mộng, đòi gặp 2 vị Hàn Sơn và Thập Ðắc. Hòa Thượng trụ trì và chúng tăng trong chùa rất ngạc nhiên, không biết tại sao quan Huyện lại có vẻ kỉnh trọng 2 người ăn mày đó thế. Hòa Thượng buộc lòng gọi 2 người ấy ra. Hai vị liền nắm tay đi ra. Vừa thấy 2 vị, quan Huyện quì mọp xuống lạy. Hai vị Hàn Sơn và Thập Ðắc đồng cười nói : - Cái Lão Tăng Can bày đặt làm cho ta bại lộ rồi. Nói rồi, 2 vị cỏng nhau chạy tuốt vô rừng mất dạng. Quan Huyện mới thuật lại điềm chiêm bao của Ông cho vị Hòa Thượng và chúng tăng trong chùa nghe, mới biết : Tăng Can là Ðức Di-Lạc Bồ Tát hóa thân, còn 2 vị Hàn Sơn và Thập Ðắc là Văn Thù và Phổ Hiền Bồ Tát hóa thân. </SPAN><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">II. BỐ ÐẠI HÒA THƯỢNG. Bố Ðại Hòa Thượng là một vị sư trọng tuổi có mang một túi vải lớn. (Bố Ðại là cái túi vải lớn). Không ai biết tên tuổi và gốc gác của Ông, chỉ thấy Ông luôn luôn mang một cái túi vải lớn bên mình nên đặt ra gọi như vậy. Ai cho gì, Ông cũng bỏ vào cái túi vải đó, đến chỗ gặp con nít đông thì Ông dừng lại, lấy tất cả đồ trong túi vải ra, rồi bày trò chơi vui đùa với lũ trẻ. Ông có thân hình khác người thế tục, trán nhăn, mặt tròn, bụng lớn, mập mạp, luôn luôn mặc áo phạch ngực, miệng lúc nào cũng cười vui. Ông thường trú tại chùa Nhạc Lâm, huyện Phong Hóa, tỉnh Châu Minh. <BR>Mỗi khi đi đường, Ông luôn luôn mang theo cái túi vải lớn và một cây tích trượng, không bao giờ rời xa 2 vật ấy. Lại còn có 18 đứa con nít nhỏ thường đeo đuổi bên Ông để chọc ghẹo mà Ông vẫn cười hề hề, không phiền trách chi cả, đứa thì móc lỗ mũi, đứa dùi lỗ tai, đứa chọc vô rún, đứa móc miệng, đứa bịn mắt, vv. . . Mười tám đứa con nít đó là Lục căn, Lục trần, Lục thức, ở trong tịnh trí của Ông mà hiện ra do thần thông quảng đại của Ông. Nhưng người đời sau họa hình hay làm tượng Ðức Phật Di-Lạc, họ bớt lại chỉ còn 6 đứa con nít, tượng trưng Lục căn, bởi vì chính Lục căn làm cho con người vọng động phải bị chìm đắm trong vòng luân hồi sanh tử, mà cũng chính Lục căn làm cho con người đắc đạo Vô Thượng Bồ Ðề. <BR>Thời đó là đời Ngũ Ðại sau đời nhà Ðường, nước Tàu chia làm 5 nước : Lương, Ðường, Tấn, Hán, Chu, kéo dài từ năm 907 đến năm 960. Thiền Tông bấy giờ rất mạnh. Một hôm, có một vị Thiền sư phái Thảo đường hỏi Bố Ðại Hòa Thượng : - Ðại ý Phật pháp là thế nào ? Bố Ðại Hòa Thượng đang quảy cái bị trên vai, Ngài liền để xuống rồi đứng yên. <BR>Thiền sư hỏi tiếp : - Chỉ có thế thôi hay có con đường tiến lên chăng ? Ngài lại xách túi vải mang lên vai rồi đi. Hai cử chỉ ấy là 2 câu trả lời của Ngài. Ngài để cái bị xuống là ý nói buông tất cả, xả bỏ tất cả, đừng chấp cái gì hết kể cả Phật pháp. Buông tất cả rồi đứng yên là để tâm thanh tịnh, rồi quảy bị lên vai và đi là tự tại, là ung dung của bực thoát trần. Khi Bố Ðại Hòa Thượng ở xứ Mân Trung thì có một cư sĩ họ Trần thấy Ngài làm nhiều việc thần kỳ, nên đãi Ngài rất trọng. Lúc Ngài gần từ giã Ông Trần để đi qua xứ Lưỡng Chiết thì Ông cư sĩ muốn rõ tên họ của Ngài, bèn hỏi rằng : - Thưa Hòa Thượng, xin cho tôi biết họ của Ngài, sanh năm nào và xuất gia đã bao lâu rồi ? Ngài bèn đáp rằng : - Ta tỏ thiệt cho ngươi rõ, ta chính họ Lý, sanh ngày mùng 8 tháng 2. Ta chỉ biểu hiệu cái túi vải nầy để độ đời đó thôi. Vậy ngươi chớ tiết lộ cho ai biết. Trần cư sĩ nghe vậy thì thưa rằng : - Hòa Thượng đi đây, nếu có ai hỏi việc chi thì xin Ngài trả lời làm sao cho hợp lý, chớ tùy thuận theo người thì không khỏi bàng nhơn dị nghị tiếng thị phi. Ngài liền đáp bằng bài kệ : Ghét thương phải quấy biết bao là, Xét nét lo lường giữ lấy ta. Tâm để rổng thông thường nhịn nhục, Bữa hằng thong thả phải tiêu ma. <BR>Nếu người tri kỷ nên y phận, Dẫu kẻ oan gia cũng cộng hòa. Miễn tấm lòng nầy không quái ngại, Tự nhiên chứng đặng lục ba la.<BR>Trần cư sĩ lại hỏi : <BR>- Bạch Hòa Thượng, Ngài có pháp hiệu chi không? Bố Ðại Hòa Thượng lại đáp bằng bài kệ : Ta có cái túi vải,<BR>Rổng rang không quái ngại,<BR>Mở ra khắp mười phương.<BR>Thâu vào quán tự tại. Trần cư sĩ lại hỏi tiếp : <BR>- Ngài có đem hành lý gì theo không ? <BR>Ngài liền đáp bằng một bài kệ nữa : <BR>Bình bát cơm ngàn nhà, <BR>Thân chơi muôn dặm xa, <BR>Mắt xanh xem người thế, <BR>Mây trắng hỏi đường qua. .<BR>Trần cư sĩ hỏi tiếp : <BR>- Ðệ tử rất ngu muội, biết làm sao cho đặng thấy tánh Phật ? Ngài đáp bằng bài kệ : <BR>Phật tức tâm, tâm tức Phật, <BR>Mười phương thế giới là linh vật, <BR>Tung hoành diệu dụng biết bao nhiêu, <BR>Cả thảy chẳng bằng tâm chơn thật. .<BR>Trần cư sĩ nói : -<BR> Hòa Thượng đi lần nầy nên ở chùa, chớ nên ở nhà thế gian. Ngài lại đáp rằng : <BR>Ta có nhà Tam bảo, <BR>Trong vốn không sắc tướng, <BR>Chẳng cao cũng chẳng đê, <BR>Không ngăn và không chướng. <BR>Học vẫn khó làm bằng, <BR>Cầu thì không thấy dạng, <BR>Người trí biết rõ ràng, <BR>Ngàn đời không tạo đặng, <BR>Bốn môn bốn quả sanh, <BR>Mười phương đều cúng dường. .<BR>Trần cư sĩ nghe rồi thì lấy làm lạ, liền đảnh lễ Ngài mà thưa rằng : <BR>- Xin Hòa Thượng ở nán lại một đêm mà dùng cơm chay với đệ tử đặng tỏ dấu đệ tử hết lòng cung kính. Xin Ngài từ bi hạ cố. <BR>Ðêm ấy, Bố Ðại Hòa Thượng ngụ tại nhà Trần cư sĩ, đến khi đi thì Ngài viết một bài kệ dán nơi cửa như vầy : <BR>Ta có một thân Phật, <BR>Có ai đặng tường tất, <BR>Chẳng vẽ cũng chẳng tô, <BR>Không chạm cũng không khắc, <BR>Chẳng có chút đất bùn, <BR>Không phai màu thể sắc, <BR>Thợ vẽ vẽ không xong, <BR>Kẻ trộm trộm chẳng mất. <BR>Thể tướng vốn tự nhiên, <BR>Thanh tịnh trong vặc vặc, <BR>Tuy là có một thân, <BR>Phân đến ngàn trăm ức. .<BR>Khi Ngài đến quận Tứ Minh, Ngài thường ở nhà Ông Tưởng Tôn Bá. Ngài có khuyên Ông nầy nên trì niệm Câu chú : " Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật Ða". Ông Bá nghe lời, luôn luôn trì niệm Câu chú nầy, trong lúc ngồi hay nằm đều niệm, nên người ta gọi Tưởng Tôn Bá là Ma Ha Cư sĩ. Có một bữa nọ, Ngài cùng Ma Ha Cư sĩ ra tắm ở khe nước Trường đình. Khi Ngài đưa lưng cho Ma Ha cư sĩ kỳ cọ giùm thì ông nầy thấy nơi lưng Ngài có 4 con mắt rực rỡ chói lòa, lấy làm kinh dị vô cùng. Ông đảnh lễ Ngài và nói rằng : <BR>- Hòa Thượng là một vị Phật tái thế. <BR>Ngài liền khoát tay bảo nhỏ rằng : <BR>- Ngươi chớ tiết lậu. Ta với ngươi vốn có nhân duyên rất lớn, rồi đây ta sẽ từ biệt ngươi mà đi, chớ nên buồn rầu. Khi trở lại nhà, Ngài hỏi Ma Ha cư sĩ : - Ý ngươi muốn giàu sang không ? Ma Ha cư sĩ thưa rằng : <BR>- Vả chăng, sự giàu sang như mây nổi, như giấc chiêm bao, nên tôi nguyện cho con cháu đời đời được miên viễn mà thôi. Ngài thọc tay vào túi vải lấy ra cái hộp, trong đó đựng cái túi nhỏ và một sợi dây, đưa tặng Ma Ha cư sĩ, nói rằng : - Ta tặng ngươi mấy vật nầy mà từ biệt. Song ta căn dặn ngươi phải gìn giữ kỹ lưỡng mà làm biểu tín những việc hậu vận của ngươi. Ma Ha cư sĩ lãnh mấy món ấy mà chẳng hiểu được ý gì. Cách vài bữa sau, Bố Ðại Hòa Thượng trở lại hỏi rằng : - Nhà ngươi hiểu được ý ta không ? Cư sĩ thưa rằng : - Thưa Ngài, đệ tử thiệt chẳng rõ. - Ðó là ta muốn cho con cháu của ngươi ngày sau cũng như mấy vật ta tặng đó vậy. Cái hộp là thể thân xác của ngươi, cái túi nhỏ là cái tâm, sợi dây là ý để liên lạc với Phật về mặt vô hình. Ngươi đã hiểu giàu sang là mây nổi, kiếp sống là chiêm bao, vậy nên thành ý. Nói rồi Ngài liền từ giã đi ngay. Ðến sau, quả nhiên con cháu của Ma Ha cư sĩ đều được vinh hoa phú quí, hưởng lộc nước đời đời. Bố Ðại Hòa Thượng trở về chùa Nhạc Lâm. Ðến ngày mùng 3 tháng 3, năm thứ 3 niên hiệu Trinh Minh, Ngài không bịnh chi cả, ngồi trên bàn thạch gần mái chùa Nhạc Lâm, làm một bài kệ : Di-Lạc chơn Di-Lạc, Phân thân thiên bách ức, Thời thời thị thời nhơn, Thời nhơn tự bất thức.<BR>Nghĩa là : <BR>Di-Lạc thật Di-Lạc, Phân thân thành muôn ức, Thường thường dạy người đời, Người đời tự không biết. <BR>Làm bài kệ xong thì Ngài nhập diệt. Nhắc lại, ở vùng nầy có Ông Trần đình Trưởng, thấy Bố Ðại Hòa Thượng hay khôi hài mà không lo sự gì cả, nên mỗi lần gặp Ngài thì hay buông lời diễu cợt, rồi giựt cái túi vải đem đốt. Hễ bữa nay đốt rồi thì hôm sau lại thấy Ngài mang cái túi vải như cũ. Ông lại giựt và đem đốt nữa, thì hôm sau vẫn thấy Ngài mang cái túi vải đó. Ông Trần lấy làm lạ nên đem lòng kính phục và chẳng dám chế diễu nữa. Nay thấy Ngài nhập diệt rồi, Ông Trần đình Trưởng lo mua áo quan để tẫn liệm Ngài, cốt ý chuộc tội với Ngài, nhưng đến chừng khiêng quan tài đi chôn, người rất đông mà khiêng cái quan tài không nổi. Trong bọn ấy có người họ Ðồng, ngày thường vẫn tỏ lòng tôn kính Ngài, khi thấy việc linh hiển như vậy liền vội vã đi mua cái áo quan khác mà đổi, liệm thi hài của Ngài vào áo quan mới. Khi khiêng đi chôn thì cảm thấy nhẹ phơi phới. Ai nấy đều kinh sợ, và đem lòng cung kính. Người trong quận lập hội lớn, lo xây tháp cho Ngài tại núi Phong sơn. Các vị Tổ Sư Thiền Tông Phật giáo Trung Hoa chọn ngày Vía Ðức Phật Di-Lạc vào ngày đầu năm, mùng 1 Tết Nguyên đán hằng năm với ý nghĩa là : - Hình ảnh phúc hậu và nụ cười cởi mở của Ðức Phật sẽ đem đến niềm vui và hạnh phúc cho gia đình suốt năm. <BR>- Ðức Phật Di-Lạc là vị Phật tương lai, vị Phật trong niềm hy vọng của mọi người để lập đời Thượng nguơn Thánh đức, mà ngày mùng 1 Tết là ngày hy vọng, là ngày chúc tụng lẫn nhau được mọi điều tốt đẹp và thành công. Thời kỳ khởi đầu của Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ, Ðức Phật Di-Lạc chưa giáng sanh xuống cõi trần, Ngài còn ở Cung Trời Ðâu Suất. Ngài chỉ thỉnh thoảng giáng cơ để giáo hóa nhơn sanh. Sau đây xin trích một bài Thánh giáo của Ðức Di-Lạc Vương Phật giáng cơ trong Thánh giáo sưu tập : </SPAN><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">THI :<BR>DI -LẠC THIÊN TÔN giáng cõi trần,Chào chư Thiên mạng, bực nguyên nhân.Mừng chung thiện tín hàng tâm đạo, Ðể nghiệm lời đây đạo đức phân.<BR>Nầy chư môn đồ ! Ðương giữa lúc thế trần đau khổ, ách nước nạn dân, chư môn đồ đã là những thành phần giác ngộ, tìm Ðạo học Ðạo để tu thân và đem Ðạo dìu dẫn người đời. Ðó là chư môn đồ làm đúng theo lòng Thượng Ðế. Cõi đời là tạm bợ, hãy nương vào đây để lập công bồi đức, chớ đừng xem đây là cõi thiệt vĩnh cửu trường tồn, rồi đắm say trần lụy, quên mất căn xưa, không ngày trở lại ngôi xưa vị cũ. Một xã hội loài người muốn hưởng cảnh đất Thuấn Trời Nghiêu, thái bình thạnh trị, cần phải có đa số con người lương thiện để xây dựng xã hội đó. <BR><?:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">" Trong những ngày Ðại lễ Khai Ðạo Cao Ðài tại Thánh Thất tạm đặt tại Chùa Từ Lâm Tự Gò Kén (Tây Ninh), có trưng bày đôi liễn do Ðức Chí Tôn ban cho : </SPAN><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-ALIGN: center; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto" align=center><B><I><SPAN style="FONT-SIZE: 14pt; COLOR: red; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">Di-Lạc thất bá thiên niên quảng khai Ðại Ðạo, </SPAN></I></B><SPAN style="FONT-SIZE: 14pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-ALIGN: center; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto" align=center><B><I><SPAN style="FONT-SIZE: 14pt; COLOR: red; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">Thích Ca nhị thập ngũ thế chung lập Thiền môn. </SPAN></I></B><SPAN style="FONT-SIZE: 14pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><FONT size=3> <o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'"><FONT size=3>"Nghĩa là : Ðức Phật Di-Lạc, 700.000 năm, rộng mở nền Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ, Ðức Phật Thích Ca, 25 thế kỷ (2.500 năm), chấm dứt việc lập nền Phật giáo.</FONT></SPAN><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: Arial"><o
<P> </P>
<P>- NM -</P>