Thế nào là người Chơn Tu ?

Minh Hy

New member
<P align=left> <FONT color=#0000ff size=3>Người Chơn Tu là người Tu Thiệt chớ không tu giả dối màu mè, tu cho có tiếng tăm, để được người đời khen tặng, chỉ tu cho mình. Đúng theo ý nghĩa thuần túy <BR>của chữ Tu là sửa đổi, là trau giồi, sửa xấu ra tốt, hư ra nên, sửa dữ ra hiền, <BR>dứt bỏ những thói hư tật xấu mà mình đã lầm lỗi trước, phải biết ăn năn sám hối <BR>phục thiện để sửa mình, không còn biếng lười tham lam bỏn xẻn, ích lỷ hại nhơn, <BR>biết mở rộng lòng thương người mến vật. Chúng ta hãy xem định nghĩa chữ tu của <BR>Đức Hiệp Thiên Đại Đế :<BR><BR>“ TU là sửa đổi từ dữ ra hiền, từ hư được nên, từ xấu thành tốt, từ phàm nhân thành <BR>Thánh Nhân. TU cũng là tu bổ những chỗ hư hỏng còn thiếu sót <BR>để được hoàn mỹ chí thiện, chí nhân vậy. Nếu không sửa đổi cải thiện, <BR>khiêm tốn học hỏi điều lành, phục thiện để nhận những chỗ sai hầu sửa cải, thì <BR>dầu có tu trọn đời mãn kiếp, thì phàm nhân cũng vẫn là phàm nhân, luân hồi <BR>chuyển kiếp, vẫn trong vòng chuyển kiếp luân hồi”.(TGST 1970-1971)<BR><BR>Người Chơn Tu là người đã biết giác ngộ trước cuộc đời <BR>giả tạm phù hoa nay đổi mai dời, không có chi là bền bỉ chỉ có linh hồn là điểm <BR>linh quang của Thượng Đế ban cho xuống trần gian, tạm mượn thân xác này một thời <BR>gian hữu hạn để học hỏi trui rèn hầu trở nên hàng Hiền nhân, Thánh triết mà giúp <BR>đời, giúp Thượng Đế ổn định Càn Khôn Vũ Trụ, vì mỗi người là một đơn vị đáng kể <BR>đứng trong hàng Tam Tài, có nhiệm vụ đóng góp chung với cơ tiến hóa của Tạo Hóa.<BR>Người Chơn Tu không nhứt thiết lìa bỏ gia đình, bỏ bê việc làm ăn chánh đáng, lương thiện đang có.<BR><BR>Bổn phận gia đình phải lo cho tròn Nhơn đạo, vì Nhơn đạo tròn mới mong bước lên hàng Tiên Đạo. Cũng không ly gia cắt ái vào Chùa <BR>Thất để ẩn tu, cũng không bắt buộc phải cạo râu cắt tóc, ăn mặc nâu sòng, trừ ra <BR>những hàng đã quyết tâm xuất gia tu hạnh Bồ Tát để giác tha hay hàng Đại Thừa <BR>hiến thân hành đạo. Trong Đại Thừa Chơn Giáo Đức Chí Tôn có dạy (trang 173) <BR>:<BR><BR>“…….. <BR>Ở ăn <BR>như thể thường tình,<BR>Lo tu luyện đạo sửa mình tinh <BR>ba.<BR>Tu không biểu mặc đồ dà,<BR>Cạo râu thí phát, bỏ nhà lìa<BR>con !<BR><BR>Ông bà <BR>cha mẹ đương còn,<BR>Phải lo báo đáp cho tròn hiếu <BR>trung.<BR>Vợ chồng trọn nghĩa thỉ <BR>chung,<BR>Giữ như sen mọc dưới bùn <BR>không dơ….”<BR><BR>Người Chơn Tu, ai tu như vậy cũng được, không tự bắt <BR>buộc mình, không tự gò bó thể xác mình, tu sao cho được phóng khoáng tinh thần <BR>mà do lòng giác ngộ tự nguyện cải tạo từ bản thân, bản tánh mình, từ tư tưởng <BR>lời nói và hành động hàng ngày cho được càng ngày càng thanh cao, Thánh thiện để <BR>xứng đáng con người là hàng tối linh hơn vạn vật, là những hàng sẽ thành Thần <BR>Thánh Tiên Phật, vì chính đức Phật Thích Ca đã dạy: “Ta là Phật đã thành, chúng <BR>sanh là Phật sẽ thành”, chỉ vì trước hay sau, chậm hay mau, con người cũng phải <BR>tiến hóa lên bằng những hàng siêu nhân đó.<BR>Người Chơn Tu một khi đã giác ngộ rồi, xem thường vật <BR>chất như lông hồng, coi đó là những phương tiện để đưa đến cứu cánh, đem lại <BR>hạnh phúc chơn thật và thanh cao cho con người, chớ không bám víu ôm chầm giữ <BR>lấy mà thụ hưởng riêng tư. Người Chơn Tu không để cho tửu, sắc, tài, khí điều <BR>khiển mình để bị sa vào tội lỗi mà phải chịu đọa lạc trầm luân.<BR><BR>Người Chơn Tu hằng lo canh chừng, đừng để cho giác quan<BR>ngũ tặc và thất tình lừa dối và xúi giục mình làm cho <BR>linh tâm phải bị mờ ám, và phải lo giữ lòng chơn thật, thanh cao mở rộng lòng <BR>Bác Ái, vị tha, khoan dung tha thứ giúp đỡ mọi người.<BR>Nói tóm lại, người chơn tu là người đã giác ngộ trước <BR>giả cảnh của cuộc đời, biết nhận chân sứ mạng con người đến thế gian là để trau <BR>giồi rèn luyện bản linh chơn tánh của mình trở nên hàng Thánh triết siêu nhân <BR>trong cơ tiến hóa của Tạo đoan. Hằng lo trau giồi, tác phong đạo hạnh của mình <BR>cho nên con người đạo đức thuần thành, lời nói, cử chỉ, hành động phải thể hiện <BR>con người khả ái, điềm đạm thanh cao. Đi đứng nằm ngồi phải đoan trang thuần <BR>hậu, vui cười buồn giận không để bộc lộ quá mức, Thánh giáo Đức Chí Tôn có<BR>dạy :<BR><BR>“ Nên trò đạo đức dễ gì đâu,<BR>Vui chẳng dám vui, sầu chẳng dám sầu.<BR>Cái khổ của đời mình ước vọng,<BR>Cái chê của chúng lại nài cầu”.<BR><BR>Tại sao người chân tu đạo đức không dám vui ? <BR><BR>Vì thấy chung quanh mình biết bao nhiêu người đau khổ đói rét vì bệnh tật, vì Thiên tai chiến họa <BR>hạn hán, bão lụt, hỏa hoạn, làm cho nhà cửa sự nghiệp điều tiêu tan, không nơi nương tựa, thân thể xác xơ tan tác, thiếu lương thực, thiếu quần áo, thuốc men, <BR>nên họ không đành lòng để vui cười.<BR><BR><BR>Tại sao người đạo đức không dám sầu ?<BR><BR>Vì cái sầu lộ diện phát tiết ra ngoài những tiếng thở than phiền não, sẽ làm cho những người<BR>chung quanh phải bị cảm lây mà buồn thảm, rầu rĩ như mình tạo nên không khí buồn thảm gây ảnh hưởng bi quan chán nản không tốt làm <BR>mất hạnh phúc của xã hội quanh mình.<BR><BR>Tại sao người chơn tu lại ước vọng cái khổ củađời ?<BR><BR>Vì người chơn tu lòng từ huệ đã mở hay động lòng trắc ẩn thương xót trước cái đau khổ của đời, xem cái khổ của tha nhân như là cái khổ của chính mình, biết thấm thía mà chia sớt và tìm cách giúp đỡ an ủi, chở che <BR>đùm bọc.<BR>Cũng vì thế mà Đức Quan Thế Âm Bồ Tát từ vô lượng kiếp hóa thân để độ đời, không chịu an hưởng chốn Bồng Lai Cực Lạc, để giáng trần mà tầm thinh, tìm kiếm tiếng thở than của người đời, mà ra tay dìu dẫn cứu vớt nhơn loại trong bể khổ trần gian.<BR><BR>Tại sao cái chê của chúng lại nài cầu ?<BR><BR>Thường thì người đời ham thụ hưởng vinh hoa phú quí cho sung sướng và họ chê cực khổ, chê ăn uống <BR>không ngon, ngủ nghỉ không đủ tiện nghi, êm ấm, mà người chơn tu đạo đức lại nài cầu, thế mới nghịch đời làm sao ? Là vì họ xem thường <BR>những tiện nghi vật chất, có cũng được không có cũng chẳng sao, không kén nệm bông hay chiếu cỏ, miễn vừa đủ no, vừa đủ ấm, không đòi hỏi thèm muốn để khỏi dấn thân chạy đua buông bắt, để không khỏi khổ tâm tiêu tứ, lo lắng mất ngày <BR>giờ, hao tán sức khỏe dành để lo công ích cho xã hội. Cầu những cái mà người đời chê để trui rèn, thử thách coi mình dễ bị cám dỗ không ?<BR><BR>Có đủ sức kiên trì chiến thắng được nhục dục đòi hỏi níu trì mình không ! Thánh xưa thực bất cầu bảo, cư bất cầu an (ăn không cần no, ở không cần an).<BR>Người quân tử thà cam chịu cực chớ không để cho phải lụy thân vì danh lợi sắc tài cám dỗ mê hoặc.<BR>Thực ra người chơn tu phải tự khắc khổ bản thân rất nhiều, muốn thành bực chơn tu đạo đức không phải dễ dàng, huống hồ là muốn thành Thánh Tiên Phật. Con đường còn xa xăm dịu vợi thiên nan vạn nan, người đời đừng dục vọng tưởng lầm, với chút công quả, công phu mà đắc đạo một sớm một chiều. <BR>Chính vị Bồ Tát Như Ý Đạo Thoàn tả chơn dung người chơn tu như thế<BR>này :<BR><BR>“ Hỡi chư hiền đệ hiền muội ! việc thành Đạo trong giới tu hành cũng như việc thành công trên đường đời đều tương <BR>tự như nhau.<BR>Thử kiểm điểm những vị Chơn Tu đắc Đạo có phải dễ dàng <BR>như món đồ từ trong túi lấy ra đâu ? <BR>Những vị ấy đã trải qua bao phen khắc kỷ để làm chủ bản linh chơn tánh, điều khiển mọi hoàn cảnh sự vật chung quanh, kiên tâm can đảm khắc phục mọi nỗi khó khăn, từ y phục, ẩm thực, cư trú, danh vị sự nghiệp, tình cảm chật hẹp đến mọi nỗi lạc thú ở <BR>đời.Tuy thấy bên ngoài những vị ấy nét mặt trầm ngâm, thân hình đơn giản, một mảnh bô vải che thân xem qua thật là giản dị, sự thật nào ai biết được bên trong, nội tâm những vị đó hoạt động rất nhiều, tranh đấu rất gay go với mọi tư <BR>tưởng bên ngoài đưa đến, mọi sự khảo thí chung quanh rào đón, khó có một điều là tâm vững trơ trơ như đá, như trồng… sự vật là sự vật, nội tâm là nội tâm, không vì sự vật mà làm lay chuyển nội tâm, đó là một điều bí yếu thành công trong thời kỳ tạo Tiên tác Phật.<BR>Còn như ở trường đời khi được thành công một phương diện nào đó cũng không phải dễ.<BR><BR>Ngày nay Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ đã có nhiều phương tiện cho người tín hữu tu hành dễ đắc quả, nhiều lối quanh đường tắt, nhiều kinh điển, Thánh giáo, Thánh ngôn mà ít ai chịu khó tìm hiểu nghĩa lý sâu xa và những <BR>khía cạnh siêu thoát của nó, chỉ thích tìm hiểu những gì thích hợp với thành kiến sẵn có, thỏa mãn những dục vọng tầm thường, rồi tự cho là đủ.<BR><BR>Bởi vậy, cho nên đã hơn bốn mươi năm Trời giáo Đạo mà chưa được mấy người tìm hiểu và làm đúng sự mầu nhiệm của Lý Đạo. Chí đến ngày nay, trước cảnh tang thương bi đát của đời, Thượng Đế không thể kéo dài thời gian, dễ dãi nuông chiều với những đứa con còn lười biếng chậm chạp, tự ái, ích kỷ, nên đã truyền lệnh các bậc Chơn Tiên đem Pháp Môn thiết thực để dạy cho những ai chịu khó gia công học hỏi và hành để tu nhứt kiếp ngộ nhứt thời. Còn ai chẳng được làm theo, thì <BR>cũng tùy theo duyên phước mà thọ hưởng ít nhiều, hoặc bị rơi ra ngoài vòng tiến hóa của vũ trụ trong buổi Hạ Nguơn Mạt Kiếp điêu tàn, để lập lại đời Thượng Ngươn Thánh Đức” (TCST,11/1/67)<BR><BR>Thế nhân làm sao nhận định được sự tu chứng hay đắc đạo của các hàng chơn tu?<BR><BR>Chúng ta có thể nhận định được qua chơn dung của người chơn tu mà chúng tôi vừa mô tả ở trên.<BR>Ta nhìn thấy tác phong đạo hạnh thuần thành của họ thể hiện ra bên ngoài với việc đi đứng nằm ngồi cử chỉ đoan trang, khoan thai, đầm thấm không tỏ vẻ bôn chôn hấp tấp, bực bội phiền muộn áo não, lúc nào cũng thấy họ mặt mày vui tươi cởi mở mà không lố lăng, cợt nhả hời hợt, lời nói dịu dàng êm ái dễ cảm. Họ không vào tửu điếm trà đình, không vào nơi hí trường ca nhạc như thường tình thế sự…Lúc nào cũng tỏ ra ung dung tiêu sái không bận bả, khoan dung tha thứ, không phiền trách, không trước ý chấp nê, không bươi móc việc người, không khoe khoang tỏ vẻ thạo đời, dạy đời, không tỏ vẻ khinh bạc người nghèo khó, không dua nịnh, bưng bợ kẻ giàu sang, quyền thế, vì họ có cần gì đâu, họ có ham muốn gì đâu ! Cơm chỉ đủ no, áo vừa che thân, nhà cũng là nơi tạm nghỉ, không cần nhà sang cửa rộng đẹp đẻ. Khi được nằm nệm <BR>ấm gối êm, không buồn bực, cau có khi phải nằm trên chiếc chiếu rơm đạm bạc vì họ không chịu nô lệ, chìu chuộng xác thân đòi hỏi sự thụ hưởng mọi sự sung sướng vật chất thường tình.<BR><BR>Ngần chi tiết ấy cũng tạm đủ cho người thế gian nhận định được hàng chơn tu đắc đạo tại tiền, còn về phẩm vị thiêng liêng Thần Thánh Tiên của người đó là ngoài phạm vi của người đời, chỉ có Trời Phật điểm hóa ân <BR>phong cho họ sau khi linh hồn họ lìa bỏ xác phàm mà thôi. <BR></FONT></P>
<P align=left><FONT color=#0000ff size=3> Tài liệu của Đạo Trưởng Chí Tín./</FONT></P>
 

Facebook Comment

Top