Phật gieo mạ - Ba-ra-hoa-đa

Nhan Nai

New member
          PHẬT GIEO  MẠ -   B A-RA-HOA-ĐA
<br />                                                                       Sưu tầm
<br />
<br />                Ba-ra-hoa-đ a là chữ phiên âm của tiếng Phạn là
<br />Bharavadja , hay nói đầy đủ hơn là   Kasibharavadja . là
<br />tên của một tu sỉ Bà-La-Môn ở xứ Magadha nước Ấn Độ .
<br />
<br />       Vị Bà-la-Môn nầy hỏi Đức Phật Thich Ca là Đức Phật
<br />cày và gieo mạ như thế nào ?
<br />
<br />       Trong Kinh Tạng của Phật Giáo , có chép câu chuyện
<br />về Đức Phật Thích Ca gieo giống và cày cấy như sau đây:
<br />
<br />        Một ngày kia , Đức PHẬT đến một làng theo Đạo Bà-
<br />la-Môn của xứ Magadha . Lúc ấy có lối 500 người đang
<br />chuẩn bị ra đồng làm việc cho Ông Bà - lna- Môn giàu có
<br />tên là Ba-ra-hoa-đa .   Đức Phật đáp y mang bát đến nơi
<br />mà người ta đang phân phối vật thực và đứng sang một
<br />bên .
<br />        Ông Bà-la-Môn Ba-ra-hoa-đa thấy vậy nói :
<br />    - Nầy Tôn giả! Tôi cày và gieo , mới có lương thực cho
<br />tôi ăn . Tôn giả cũng vậy , ông cũng phải cày, gieo, và
<br />sau đó ông ăn .
<br />                                     Đức PHẬT đáp :
<br />    - Nầy ông Bà-la-Môn ! Như Lai cũng là một nông dân ,
<br />cũng cày, và gieo . Cày và gieo xong thì Như Lai ăn .
<br />      Nhưng mà tôi có thấy ông cày đâu ! Cái cày, cái
<br />ách,lưởi cày và bò kéo của Tôn giả đâu mà tôi chẳng thấy ,
<br />mặc dầu Tôn giả nói : Tôn giả cày, gieo . Tôn giả tự xưng
<br />là nông dân , nhưng tôi có thấy Tôn giả cày lúc nào đâu ?
<br />
<br />        Như Lai đáp :
<br />   - Đức tin là hột giống , kỷ luật là mưa , trí tuệ là cái ách
<br />cày và cây cày , khiêm tốn là cán cày , tâm là giây cương ,
<br />niệm là lưởi cày và roi bò .   Như Lai sống với Lục căn thu
<br />thúc , lời nói và ăn uống độ lượng . Như lai đã dùng sự
<br />chơn thật để cắt từ cọng cỏ dại . Thành đạt Đạo quả tối
<br />thượng là mở dây thả bò . Tinh tấn là loài thú chở nặng đã
<br />đưa Như Lai đến trạng thái không ràng buộc ( Niết Bàn ).   
<br />Trực chỉ thẳng tiến , không quay trở lại và đã đi , nó
<br />không còn phiền não . Đó là lằn cây của Như Lai được thực
<br />hiện như thế đó   . Hậu quả của nó là trạng thái bất tử .
<br />Đã kéo xong lằn cây thì không còn phiền muộn và ưu sầu
<br />nữa .
<br />        Nghe Đức PHẬT nói xong , vị Bà-la-Môn bới đầy 1
<br />chén cơm trộn sửa dâng cho Như Lai và nói :
<br />       - Cầu xin Tôn giả Cồ Đàm độ chén cơm trộn sửa nầy,
<br />Tôn giả Cồ Đàm quả thật là một nông dân vĩ đại , vì Ngài
<br />đã trồng một loại cây trổ trái bất tử . Ý nghĩ của kẻ hèn
<br />nầy là thuộc về vật chất , còn lời nói của Tôn giả thuộc về
<br />tinh thần .   Gieo mạ cấy lúa để có cơm ăn là nuôi phần xác
<br />thịt , còn truyền giảng Đạo lý của Như Lai là cái cày , và
<br />gieo mạ là để nuôi phần linh hồn . Cả hai đều quan trọng,
<br />nhưng phần linh hồn thì trọng hơn phần thể xác , vì rằng
<br />nuôi xác thịt cho mập béo mà phần trí hóa tối tăm thì có ích
<br />chi đâu ! Cầu xin Như Lai độ chén cơm trộn sửa nầy .
<br />                            Đứ c   PHẬT liền từ chối,nói rằng :
<br />       - Vật thực nhận lãnh do sự giảng đạo thì không thích
<br />đáng cho Như Lai dùng . Nầy ông Bà-la-Môn ! Đó là thông
<br />lệ của bậc Đại Giác .Đấng Chánh Biến Trí không thể dùng
<br />vật thực ấy . Khi nào truyền thống nầy còn tồn tại thì đó
<br />là Chánh mạng ./-
<br />
<br />                                          &nbsp ;            _______ ______
<br />
<br />   
 

Nhan Nai

New member
      THỬ   BÀN     VỀ   LUẬT NHÂN   Q UẢ LUÂN HỒI
<br />                                                              sưu tầm
<br />
<br />       Dòm vào một xã hội ta thấy từ tánh tình cho đến
<br />trình độ trí thức , người nầy khác hơn người kia rất xa .
<br />      Người thì vui vẽ, hiên hậu, người thì nóng nảy, hung
<br />bạo, người thì thông minh tốt chúng , người thì dốt nát ,
<br />quê mùa, người thì nhân từ , vị tha , người thì độc ác ích
<br />kỷ , người thì biếng nhác , người thì siêng năng , người thì
<br />giàu sang tột bực , người thì nghèo khổ hết sức .
<br />       Người biết suy nghĩ đều thắc mắc về điểm nầy . Nếu
<br />hỏi vì lý do nào thì không biết sao mà trả lời cho đúng .
<br />       Có người lại nói : Tại Trời sinh ta như vậy . Nếu quả
<br />thật như thế thì Ông Trời Đại Bất Công và là một người Cha
<br />ác độc chớ không phải là ông cha lành hiền từ . Những
<br />người trên thế gian đều là con của Ngài . Tại sao có đứa
<br />lại quá thương yêu nên ban thưởng , có đứa Ngài lại quá
<br />ghét bỏ , nên hành phạt . Xin hỏi : Những người nầy làm
<br />tội tình gì ? Còn những người kia có những công đức gì ?
<br />Toàn là những vấn đề nan giải .
<br />
<br />       Duy có LUẬT NHÂN QUẢ LUÂN HỒI mới giải thích hợp lý
<br />mà thôi .
<br />      Nên biết có 7 loài thú được đi đầu thai làm người như :
<br />VOI, KHỈ , CHÓ,MÈO, NGỰA . Còn 2 loài nữa không tiết lộ
<br />. Những thú nào đi đầu thai làm người trước chúng bạn cả
<br />chục triệu năm thì tự nhiên có kinh nghiệm nhiều và khôn
<br />ngoan, thông minh,giỏi giắn hơn và ít gây tội lỗi hơn những
<br />chúng bạn mới thoát kiếp đi đầu thai làm người có vài chục
<br />ngàn năm .
<br />
<br />       Còn về LUẬT NHÂN QUẢ , gieo giống chi gặp giống
<br />nấy, trồng dưa đặng dưa, trồng đậu đặng đậu .
<br />      Luật Trời rất chí công chí thiện .
<br />      Luật NHÂN QUẢ là luật thăng bằng của Vũ trụ . Khi
<br />con người làm mất sự thăng bằng thì thiên nhiên phản động
<br />đặng lập lại sự sự quân bình như trước . Nhờ vậy toàn thể
<br />Khí lực trong vũ trụ không tiêu mất .
<br />        Luật NHÂN QUẢ dạy ta những bài học khôn ngoan sau
<br />đừng vi phạm luật Trời đặng khỏi lãnh những hậu quả đau
<br />thương . Chớ nên tưỡng rằng : Trời hành phạt mình mà
<br />trái lại mình tự ban thưởng mình, mình tự hành phạt mình
<br />vậy : Trong kinh Cảm ứng khuyên dạy : " Họa phước vô
<br />môn duy nhơn tự triệu, thiện ác hữu báo,như ảnh tùy
<br />hình." Thật đúng với Chơn lý vậy ./-
<br />                         _____________
 

Nhan Nai

New member
* Chuyện Cổ Nhân * SẮC BẤT BA ĐÀO DỊ NỊCH NHÂN.
<br />   ( Sắc đẹp của người con gái không có sóng to ,nhưng có
<br />thể làm cho người bị say đắm )
<br />
<br />     Nguyên ông Trạng Me Nguyễn Giảng Thanh lúc còn để
<br />chỏm đầu , đến trường để học kinh sách . Nhân một hôm
<br />tan học , trời lại đổ mưa , ông và bạn học cùng lớp không
<br />về được phải ở lại trường . Trong lúc chờ mưa tạnh , thầy
<br />dạy học muốn thử xem khẩu khí của đám học trò , nên ra
<br />câu đối :        " VŨ VÔ KIỀM TỎA NĂNG LƯU KHÁCH ."
<br />Nghĩa là : Mưa không có xiềng xích mà giử được khách . Cả
<br />đám học trò không ai đối được cả . Duy chỉ có Nguyễn
<br />Giảng Thanh đối lại : " SẮC BẤT BA ĐÀO DỊ NỊCH NHÂN ."
<br />Nghĩa là : Sắc đẹp không có sóng to, nhưng làm người sa
<br />đắm .   Thầy dạy học rất khen ngợi và cho rằng ông khẩu
<br />khí lớn ,nhưng e về sau lụy về sắc đẹp đàn bà .
<br />
<br />       Tương truyền vào đời Vua Hậu Đế năm thứ hai, triều
<br />Minh . Có nàng Tiểu Nga nhan sắc tuyệt trần ,nàng là vợ
<br />của Hóa Chiêu . Gia đình sống trong cảnh bần bách , thiếu
<br />trước hụt sau . Trong xóm có chàng tên là Háo Sắc ,
<br />nhà lại giàu có , thấy nhan sắc của Tiểu Nga nên phải lòng
<br />và sinh tà tâm . Mưu toan đem tiền của giúp đỡ Hóa Chiêu   
<br />và đóng vai một người ân nhân và lúc nào cũng tỏ ra là
<br />người bạn tốt của Hóa Chiêu . Sau đó hai năm, Háo Sắc
<br />tìm cách rủ Hóa Chiêu đi buôn xa và dùng rượu phục say
<br />xô chìm xuống sông mà thác . Hóa Chiêu đã chết,nhưng
<br />không một ai nghi ngờ Háo Sắc hãm hại . Háo Sắc lúc nào
<br />cũng đóng kịch bi ai tỏ ra thương nhớ Hóa Chiêu . Thời
<br />gian lại trôi qua , ba năm Tiểu Nga mãn tang chồng . Cách
<br />được ít hôm Háo Sắc cậy người mai mối đến hỏi cưới nàng
<br />Tiểu Nga làm vợ . Mẹ chồng của Tiểu Nga thấy vậy nên ép
<br />dâu tái giá để lập lại cuộc đời . Tiểu Nga sau cùng phải
<br />ưng chịu về làm vợ Háo Sắc và sanh hạ được hai con .
<br />Nhân một đêm trăng thanh gió mát , vợ chồng rủ nhau
<br />hứng cảnh .Cũng nhằm vào lúc tiết Hạ ,hồ sen nở đầy hoa
<br />Vợ chồng ngồi bên bờ hồ uống rượu làm thơ, cùng nhau
<br />tương đắc lắm . Bỗng từ dưới hồ sen có con ếch nổi lên
<br />Tiểu Nga mới cây thọc , ếch thấy vậy lặn xuống ; rồi nổi
<br />lên, Tiểu Nga lại lấy cây thọc ếch lại lặn xuống . Háo Sắc
<br />thấy vậy nhớ lại cảnh xô Hóa Chiêu xuống sông và lấy sào
<br />thọc cho chết, liền hứng cảnh ngâm : " HỒI ỨC THẬP TAM
<br />NIÊN TIỀN SỰ , HUYÊN TỢ HÀ MÔ LỤC THỦY THỜI."Nghĩa
<br />là : Hồi nhớ lại việc mười ba năm về trước , mường tượng
<br />ngày nay ếch sật sừ .! Tiểu Nga nghe lạ tai ,nên ảo chồng
<br />viết lại để họa . Chồng vô tình tưởng thiệt viết lại nguyên
<br />văn . Tiểu Nga đoán hiểu sự tình , rồi nắm lấy Háo Sắc mà
<br />la lên . Quan quân đến bắt Háo Sắc đem về huyện đường
<br />tra tấn . Háo Sắc cung khai tự sự . Và kết án xử tử . Sau
<br />khi Háo Sắc chết, Tiểu Nga lo việc ma chay và chôn cất
<br />chồng xong ,rồi tự vận mà thác vĩ nghĩ rằng bởi nhan sắc
<br />của mình mà giết hại đến hai người chồng .
<br /> Trước khi chết nàng có làm năm bài thơ liên vận để vĩnh
<br />biệt như sau :
<br />                         " Giết chồng rồi lại lấy chồng thù ,
<br />                           Mặt mũi nào còn tiếc sống đâu !
<br />                           Hờn giận bởi mình cưu kẻ khác;
<br />                           Huỳnh tuyền nay xuống tỏ đầu đuôi .
<br />
<br />                          " Đuôi đầu tỏ lại lẽ phân minh,
<br />                           Tại kgiếp hồng nhan lỗi cái sinh .
<br />                           Ân ái đương nồng gây oán hận;
<br />                           Hay là nhan sắc ác do mình !
<br />
<br />                           " Cho mình bận bịu kiếp hồng nhan,
<br />                              Vì vậy riêng hờn với chủ trang .
<br />                              Phận gái có chồng, trai có chúa ;
<br />                              Thử quân nghịch phụ tiếng đời mang.
<br />
<br />                           " Mang tiếng cùng đời sống ích chi ?
<br />                               Cái thận phận gái vậy thôi thì...
<br />                               Mất,còn hai lẽ làm sao khỏi ;
<br />                               Lỗi đạo tùng phu nghĩ đắng cay !
<br />
<br />                           " Đắng cay mình biết lấy mình thôi ,
<br />                              Thà dứt dây oan nghiệt trái rồi .
<br />                              Chê trách dầu sao đời nghị luận ;
<br />                              Thiếp xin cam chịu lỗi cùng đời ".!
<br />
<br />      U vương vì mê nhan săc của nàng Bao Tự mà phải mất
<br />nước . Ngô vương Phù Sai vì say đắm nàng con gái giặt
<br />lụa Thôn Trử La là Tây Thi mà phải mất nước và chẳng toàn
<br />tánh mạng !                                                                                          
<br />
<br />        Thật là sắc đẹp của đàn bà có thể làm: " KHUYNH
<br />THÀNH KHUYNH QUỐC " và điên đảo lòng người ./-
<br />                                                        Sưu tầm
<br />                           _______________
 

Facebook Comment

Top