Thanh Tung
New member
<B><FONT color=#ff0000>
<P align=center><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>ĐỨC KHỔNG PHU TỬ</FONT></P>
<DIR></B></FONT><FONT color=#0000ff>
<P align=center><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>* Một con người </FONT></FONT><FONT color=#0000ff><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>đắc Thánh.</FONT></P></FONT><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" color=#0000ff size=3>
<P>* Một bậc thánh làm người.</P></FONT>
<P align=center><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3></FONT></P><B>
<P><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>KHỔNG PHU TỬ_ MỘT CON NGƯỜI</FONT></P></B>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Ở ấp Trân, làng Xương Bình nước Lỗ có một vị quan bình thường tên Thúc Lương Ngộc( có sách ghi là Hộc) đến ngoài tuổi 60 mới lấy vợ. Người vợ là Nhan Chính Tại, mới tuổi 20. Vì cảnh chồng già vợ trẻ, nên họ mong mỏi mau được sinh con để nối dòng. Tương truyền ràng vợ chồng họ Thúc đã đưa nhau vào núi Ni Khâu phía Đông Nam thành Khúc Phụ để cầu tự. Khi Nhan Thị mang thai, lại thường hay vào núi xin được sinh con trai. Ngày nọ hai vợ chồng cùng lên núi, khi mệt đã ghé vào động Không Tang ngồi nghỉ, bỗng nhiên Nhan Thị trở dạ sinh được một trai. Để tỏ lòng biết ơn thần núi ông bà đặt tên con là Khâu. Tự là Trọng Ni ( có sách viết rằng: khi sinh đứa con trên đầu gò cao lên ở giữa nên đặc tên con là Khâu. Khâu là cái gò).</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Khổng Khâu vừa lên ba tuổi thì Thúc ông qua đời. Bà Nhan Chính Tại còn trẻ đã không ngại khó nhọc đưa con đến kinh thành. Khúc Phụ tìm kế sinh nhai hầu mong con mình có điều kiện sống tốt hơn về sau.</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Vì mong cầu cho Khổng Khâu được sống ở quốc đô nước Lỗ, được học hành bằng người, bà Nhan Thị dồn hết tâm lực nuôi con. Ở tuổi ấu thơ,Khổng Tử đẫ sớm biết cảnh nghèo trong tình thương đơn độc của mẹ. ông đã bao lần rưng lệ khi thấy mẹ tảo tần vất vã, gian nan, vật lộn với áo cơm. Vì vậy, trong tuổi nhỏ ông đã giúp mẹ đủ điều như hái rau, nấu ăn, quét nhà, giặt giũ… khi tuổi khá lớn ông đã gánh vác nhiều việc nặng nề như đẩûy xe, gồng gánh, chăn cừu, đi đánh trống thổi kèn cho đám ma chay. Khổng Tử đã trưởng thành trong cảnh sống nghèo khổ như bao cảnh nghèo khổ của mọi người. Và cũng chính từ cuộc sống ấy ông đã hiểu rất sâu sắc về ý nghĩa làm người và kiếp làm người. Bằng cả ý chí phấn đấu của mình Ngài đã vượt qua. Khi về già Ngài đã ghi lại con đường nhập thế cho bản thân như sau:.</FONT></P><B><I><FONT color=#0000ff>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Ngô thập hựu ngũ, Nhi chí vu học, Tam thập nhi lập, Tứ thập nhi bất hoặc, Ngũ thập từ thiên mệnh, Lục thập nhi nhỉ thuận, Thất thập nhi tùng tâm sở dục bất du củ.</FONT></P></B></FONT>
<P align=right><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>(thiên vi chính luận ngữ)</FONT></P>
<P align=right><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3></FONT></P></I>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Thập hựu ngũ, nhi chí vu học</FONT></P>
<P align=justify><FONT size=3><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif">Mười lăm tuổi lập chí học tập.</FONT></P></FONT>
<P align=justify><FONT size=3><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif">Bà Nhân Chánh Tại mẫu thân Đức Khổng là một người mẹ hiền đức thương con vô bờ. Sống trong cảnh quá bụi giữa chốn kinh thành, bà quyết chí nuôi con nên người, thoát khỏi cảnh nghèo hèn lên hàng tôn quí. Bà không quản khổ nhọc với chiếc thân yếu đuối , bà đã ngã xuống năm 35 tuổi. Thế là Khổng Tử đành côi cút . nhưng ông không bị khuất phục trước số phận mằc dù chỉ mới vào tuổi 15-16. Chàng thiếu niên họ Khổng đã lập chí học hành. Ông ham thích văn hoá cổ đại và say mê cổ nhạc, ông đã đắm mình vào nghiên cứu tư tưởng của người xưa, và mỗi ngày thấy mình trở nên uyên thâm hơn, luôn mơ ước thành danh, lập thân vào hàng quí tộc , đem tài học giúp đời.</FONT></P></FONT>
<P align=justify><FONT size=3><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif">Ngày nọ có dòng họ Quí Tôn nước Lỗ mở hội "Chiêu Hiền Đãi Sĩ" Khổng Tử len thân vào mong tìm cơ hội sánh tài chữ nghĩa. Không ngờ gặp Dương Hổ người nhà dòng họ Quí Tôn. Nhìn diện mạo thiếu cơm, quần áo thiếu người chăm sóc đã buông lời sỉ nhục." Hội quí tộc thếch đãi hiền sĩ, đâu đến kẻ ốm đói như mày mà cũng chen chân, hãy xéo đi thì hơn". Thật vô cùng sĩ diện nhưng Khổng Tử đã lặng thinh ra về, lòng càng quyết tâm lập thân bằng học vấn, và chính tư tưởng cổ đại đã đưa ông lên đài vinh quang bằng tài học hỏi của mình. Dần dần Khổng Tử được nỗi tiếng. Khi danh vọng đã gõ cửa thì mọi người muốn đến cầu thân, cầu cạnh.</FONT></P></FONT>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tam thập nhi lập.</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tuổi ba mươi trụ vứng trong trời. </FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Đức Khổng Tử rất thông minh lại lấy cái học làm đầu. Ông học bất cứ điều gì đều đến nơi đến chốn. Ngài đề cao lễ nhạc và tin vào Thiên mệnh. Năm 21 tuổi Ngài bắt đầu làm một chức quan nhỏ, Uỷ lại, đến Tư chức lại. Rồi được Lỗ Chiêu Công ưu đãi. Từ đó Ngài nâng cao sắc học, khảo cứu thâm sâu. Học trò đến học ở ông rất đông, và cũng lắm người muốn cầu cạnh. Chính Dương Hổ ngày xưa làm nhục Khổng Tử nay tìm cách hoà thân, nhưng tính toán mãi mà chưa có dịp đến thăm để cầu kiến, cuối cùng nghĩ ra cách là đợi khi đức Khổng Tử vắng nhà mang lợn quay để lại biếu. Thật là khó xử cho người còn mang nỗi hận năm xưa, nhưng vì được lễ phải đáp lễ. Đức Khổng đã cũng tương kế tựu kế cũng nhè lúc Dương Hổ không có nhà đến thăm trả lễ rồi vội vã ra về. Không ngờ giữa đường gặp Dương Hổ, được đối mặt tất nhiên không bỏ lở cơ hội, Dương Hổ đã đặc ra nhiều câu hỏi khích lệ tài kinh luận của Khổng Tử để muốn thêm vây cánh cho mình. Khổng Tử giờ đã tỏ ra vững vàng trong thế đứng xã hội. Được làm Đại Từ Khấu cho nước Lỗ. Còn Dương Hổ bị đuổi ra khỏi nứơc vì làm phản,</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tứ thập nhi bất hoặc.</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tuổi bốn mươi hết nghi ngờ.</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tuổi bốn mươi là tuổi đã đủ chín để nhận định, phán đoán mọi tình huống bên ngoài, hiểu được chính mình từ đó hành động hợp lẽ, tạo nên thuận cảnh.</FONT></P>
<P align=justify><FONT size=3><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif">Nước Lỗ lúc này yếu thế hơn nước Tề. Tề Cảnh Công hẹn gặp Lỗ Định Công để nhân đó tạo thanh thế làm cho lỗ phụ thuộc vào Tề. Họ gặp nhau ở một thung lũng , phía Lỗ do Khổng Tử lãnh trọng trách như là phát ngôn nhân ngày nay. Ngài đã dựa vào trí tuệ thông sáng nhìn thấu suốt mọi vấn đề để vừa đối đáp vừa xử lý mọi mưu chước của Tề Vương, làm cho Tề Cảnh Công tiêu tan mọi ý đồ kẻ mạnh.</FONT></P></FONT>
<P align=justify><FONT size=3><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif">Lần gặp giữa hai nước Tề tưởng ép được Lỗ nào ngờ Lỗ lại thắng lợi nhờ vào tài biện bạch Bất Hoặc cuả Đức Khổng.</FONT></P></FONT>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Ngũ thập tri thiên mệnh.</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tuổi năm mươi biết mệnh trời.</FONT></P>
<P align=right><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Còn Tiếp !</FONT></P></DIR><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3> </FONT>
<P align=center><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>ĐỨC KHỔNG PHU TỬ</FONT></P>
<DIR></B></FONT><FONT color=#0000ff>
<P align=center><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>* Một con người </FONT></FONT><FONT color=#0000ff><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>đắc Thánh.</FONT></P></FONT><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" color=#0000ff size=3>
<P>* Một bậc thánh làm người.</P></FONT>
<P align=center><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3></FONT></P><B>
<P><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>KHỔNG PHU TỬ_ MỘT CON NGƯỜI</FONT></P></B>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Ở ấp Trân, làng Xương Bình nước Lỗ có một vị quan bình thường tên Thúc Lương Ngộc( có sách ghi là Hộc) đến ngoài tuổi 60 mới lấy vợ. Người vợ là Nhan Chính Tại, mới tuổi 20. Vì cảnh chồng già vợ trẻ, nên họ mong mỏi mau được sinh con để nối dòng. Tương truyền ràng vợ chồng họ Thúc đã đưa nhau vào núi Ni Khâu phía Đông Nam thành Khúc Phụ để cầu tự. Khi Nhan Thị mang thai, lại thường hay vào núi xin được sinh con trai. Ngày nọ hai vợ chồng cùng lên núi, khi mệt đã ghé vào động Không Tang ngồi nghỉ, bỗng nhiên Nhan Thị trở dạ sinh được một trai. Để tỏ lòng biết ơn thần núi ông bà đặt tên con là Khâu. Tự là Trọng Ni ( có sách viết rằng: khi sinh đứa con trên đầu gò cao lên ở giữa nên đặc tên con là Khâu. Khâu là cái gò).</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Khổng Khâu vừa lên ba tuổi thì Thúc ông qua đời. Bà Nhan Chính Tại còn trẻ đã không ngại khó nhọc đưa con đến kinh thành. Khúc Phụ tìm kế sinh nhai hầu mong con mình có điều kiện sống tốt hơn về sau.</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Vì mong cầu cho Khổng Khâu được sống ở quốc đô nước Lỗ, được học hành bằng người, bà Nhan Thị dồn hết tâm lực nuôi con. Ở tuổi ấu thơ,Khổng Tử đẫ sớm biết cảnh nghèo trong tình thương đơn độc của mẹ. ông đã bao lần rưng lệ khi thấy mẹ tảo tần vất vã, gian nan, vật lộn với áo cơm. Vì vậy, trong tuổi nhỏ ông đã giúp mẹ đủ điều như hái rau, nấu ăn, quét nhà, giặt giũ… khi tuổi khá lớn ông đã gánh vác nhiều việc nặng nề như đẩûy xe, gồng gánh, chăn cừu, đi đánh trống thổi kèn cho đám ma chay. Khổng Tử đã trưởng thành trong cảnh sống nghèo khổ như bao cảnh nghèo khổ của mọi người. Và cũng chính từ cuộc sống ấy ông đã hiểu rất sâu sắc về ý nghĩa làm người và kiếp làm người. Bằng cả ý chí phấn đấu của mình Ngài đã vượt qua. Khi về già Ngài đã ghi lại con đường nhập thế cho bản thân như sau:.</FONT></P><B><I><FONT color=#0000ff>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Ngô thập hựu ngũ, Nhi chí vu học, Tam thập nhi lập, Tứ thập nhi bất hoặc, Ngũ thập từ thiên mệnh, Lục thập nhi nhỉ thuận, Thất thập nhi tùng tâm sở dục bất du củ.</FONT></P></B></FONT>
<P align=right><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>(thiên vi chính luận ngữ)</FONT></P>
<P align=right><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3></FONT></P></I>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Thập hựu ngũ, nhi chí vu học</FONT></P>
<P align=justify><FONT size=3><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif">Mười lăm tuổi lập chí học tập.</FONT></P></FONT>
<P align=justify><FONT size=3><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif">Bà Nhân Chánh Tại mẫu thân Đức Khổng là một người mẹ hiền đức thương con vô bờ. Sống trong cảnh quá bụi giữa chốn kinh thành, bà quyết chí nuôi con nên người, thoát khỏi cảnh nghèo hèn lên hàng tôn quí. Bà không quản khổ nhọc với chiếc thân yếu đuối , bà đã ngã xuống năm 35 tuổi. Thế là Khổng Tử đành côi cút . nhưng ông không bị khuất phục trước số phận mằc dù chỉ mới vào tuổi 15-16. Chàng thiếu niên họ Khổng đã lập chí học hành. Ông ham thích văn hoá cổ đại và say mê cổ nhạc, ông đã đắm mình vào nghiên cứu tư tưởng của người xưa, và mỗi ngày thấy mình trở nên uyên thâm hơn, luôn mơ ước thành danh, lập thân vào hàng quí tộc , đem tài học giúp đời.</FONT></P></FONT>
<P align=justify><FONT size=3><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif">Ngày nọ có dòng họ Quí Tôn nước Lỗ mở hội "Chiêu Hiền Đãi Sĩ" Khổng Tử len thân vào mong tìm cơ hội sánh tài chữ nghĩa. Không ngờ gặp Dương Hổ người nhà dòng họ Quí Tôn. Nhìn diện mạo thiếu cơm, quần áo thiếu người chăm sóc đã buông lời sỉ nhục." Hội quí tộc thếch đãi hiền sĩ, đâu đến kẻ ốm đói như mày mà cũng chen chân, hãy xéo đi thì hơn". Thật vô cùng sĩ diện nhưng Khổng Tử đã lặng thinh ra về, lòng càng quyết tâm lập thân bằng học vấn, và chính tư tưởng cổ đại đã đưa ông lên đài vinh quang bằng tài học hỏi của mình. Dần dần Khổng Tử được nỗi tiếng. Khi danh vọng đã gõ cửa thì mọi người muốn đến cầu thân, cầu cạnh.</FONT></P></FONT>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tam thập nhi lập.</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tuổi ba mươi trụ vứng trong trời. </FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Đức Khổng Tử rất thông minh lại lấy cái học làm đầu. Ông học bất cứ điều gì đều đến nơi đến chốn. Ngài đề cao lễ nhạc và tin vào Thiên mệnh. Năm 21 tuổi Ngài bắt đầu làm một chức quan nhỏ, Uỷ lại, đến Tư chức lại. Rồi được Lỗ Chiêu Công ưu đãi. Từ đó Ngài nâng cao sắc học, khảo cứu thâm sâu. Học trò đến học ở ông rất đông, và cũng lắm người muốn cầu cạnh. Chính Dương Hổ ngày xưa làm nhục Khổng Tử nay tìm cách hoà thân, nhưng tính toán mãi mà chưa có dịp đến thăm để cầu kiến, cuối cùng nghĩ ra cách là đợi khi đức Khổng Tử vắng nhà mang lợn quay để lại biếu. Thật là khó xử cho người còn mang nỗi hận năm xưa, nhưng vì được lễ phải đáp lễ. Đức Khổng đã cũng tương kế tựu kế cũng nhè lúc Dương Hổ không có nhà đến thăm trả lễ rồi vội vã ra về. Không ngờ giữa đường gặp Dương Hổ, được đối mặt tất nhiên không bỏ lở cơ hội, Dương Hổ đã đặc ra nhiều câu hỏi khích lệ tài kinh luận của Khổng Tử để muốn thêm vây cánh cho mình. Khổng Tử giờ đã tỏ ra vững vàng trong thế đứng xã hội. Được làm Đại Từ Khấu cho nước Lỗ. Còn Dương Hổ bị đuổi ra khỏi nứơc vì làm phản,</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tứ thập nhi bất hoặc.</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tuổi bốn mươi hết nghi ngờ.</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tuổi bốn mươi là tuổi đã đủ chín để nhận định, phán đoán mọi tình huống bên ngoài, hiểu được chính mình từ đó hành động hợp lẽ, tạo nên thuận cảnh.</FONT></P>
<P align=justify><FONT size=3><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif">Nước Lỗ lúc này yếu thế hơn nước Tề. Tề Cảnh Công hẹn gặp Lỗ Định Công để nhân đó tạo thanh thế làm cho lỗ phụ thuộc vào Tề. Họ gặp nhau ở một thung lũng , phía Lỗ do Khổng Tử lãnh trọng trách như là phát ngôn nhân ngày nay. Ngài đã dựa vào trí tuệ thông sáng nhìn thấu suốt mọi vấn đề để vừa đối đáp vừa xử lý mọi mưu chước của Tề Vương, làm cho Tề Cảnh Công tiêu tan mọi ý đồ kẻ mạnh.</FONT></P></FONT>
<P align=justify><FONT size=3><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif">Lần gặp giữa hai nước Tề tưởng ép được Lỗ nào ngờ Lỗ lại thắng lợi nhờ vào tài biện bạch Bất Hoặc cuả Đức Khổng.</FONT></P></FONT>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Ngũ thập tri thiên mệnh.</FONT></P>
<P align=justify><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Tuổi năm mươi biết mệnh trời.</FONT></P>
<P align=right><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Còn Tiếp !</FONT></P></DIR><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3> </FONT>